Sự áy náy trong mắt Cố Từ lập tức tan biến sạch sành sanh.

Ánh mắt anh ta nhìn tôi đầy trầm đục:

“Mấy ngày nay em không nói gì, anh còn tưởng em đã hiểu chuyện, hóa ra là giả vờ sao? Giờ cuối cùng cũng không giả vờ nổi nữa rồi à?”

“Tử Vi chỉ ở đây nửa năm, nửa năm mà em cũng không nhẫn nhịn nổi sao?”

Cũng phải.

Cơn gi/ận trong lòng tôi tiêu tan từng chút một.

Đằng nào cũng sắp đi rồi, cũng chẳng có gì phải so đo.

Tôi không nói thêm gì nữa, đặt đũa xuống rồi định quay về phòng ngủ.

Ai ngờ Lâm Tử Vi đột nhiên túm ch/ặt lấy tôi:

“Cô đi đâu?”

“Tôi ăn cơm là phải có người hầu hạ!”

Đây rõ ràng là cố tình gây chuyện.

Tôi gi/ật mạnh tay ra:

“Đại tiểu thư, tôi không phải người hầu của cô.”

“A!”

Ai ngờ lời tôi vừa dứt, cả người cô ta đột nhiên ngã nhào.

Một tiếng “bộp” vang lên, thắt lưng cô ta đ/ập vào thành ghế.

M/áu tươi nhuộm đỏ chiếc váy.

Ai nấy đều đứng sững tại chỗ, tôi bàng hoàng nắm ch/ặt tay, nhất thời không biết phải nói gì.

Sắc mặt Cố Từ thay đổi, anh ta vội vàng đỡ người dậy, giọng r/un r/ẩy:

“Tử Vi, em không sao chứ?”

“Anh Cố Từ, tại sao em lại chảy m/áu, có, có phải là có th/ai rồi không?”

Lâm Tử Vi lộ vẻ ngây thơ mờ mịt.

Trán cô ta lấm tấm mồ hôi lạnh, bám ch/ặt lấy tay áo Cố Từ:

“Cái này, phải làm sao đây…”

Cố Từ đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi, sắc mặt khó coi đến đ/áng s/ợ:

“Là cô đẩy Tử Vi, sao cô lại đ/ộc á/c như vậy?”

“Nếu đứa bé có mệnh hệ gì, tôi không xong với cô đâu!”

“Tôi không hề dùng sức…”

“Tử Vi, anh đưa em đi b/ệnh viện ngay!”

Anh ta không nghe tôi giải thích, bế thốc Lâm Tử Vi lên rồi chạy ra ngoài.

Vết m/áu vẫn còn vương trên sàn, khiến mặt tôi trắng bệch.

Tôi cũng từng mất đi một đứa con.

Năm thứ hai ở bên Cố Từ, tôi phát hiện mình mang th/ai và bắt đầu ép cưới.

Anh ta luôn tìm đủ lý do để thoái thác, cuối cùng không còn cách nào khác, anh ta lạnh lùng nói:

“Nếu vì đứa bé mà em nhất quyết muốn kết hôn bây giờ, thì bỏ nó đi.”

Tại sao.

Tại sao lúc đó Cố Từ không hề lo lắng như vậy.

Tại sao lúc đó, anh ta có thể lạnh lùng bảo tôi bỏ con?

“Không sao đâu An Ninh, cô, cô đừng khóc.”

Bà Lưu cẩn thận nắm lấy tay tôi, giọng nghẹn ngào an ủi.

Tôi máy móc đưa tay lau mặt, lúc này mới nhận ra mình đã đẫm nước mắt.

“Tôi nhìn thấy rõ ràng, chính Lâm Tử Vi tự ngã, không liên quan gì đến cô cả!”

Bà Lưu nói rồi định lấy điện thoại gọi cho Cố Từ.

“Tôi sẽ nói cho ông chủ biết ngay!”

“Anh ấy sẽ không tin đâu.”

Tôi đ/è tay bà Lưu lại, giọng khản đặc:

“Huề rồi, chúng tôi huề nhau rồi.”

Cố Từ cả đêm không về.

Đến rạng sáng, tôi trằn trọc không ngủ được.

Nghĩ về những năm tháng hoang đường bên anh ta, tôi luôn cảm thấy có lỗi với Lâm Triệt.

Năm đó anh ấy dùng mạng sống để bảo vệ tôi, nguyện vọng duy nhất là muốn tôi sống thật tốt.

Vậy mà tôi đang làm cái gì thế này.

Rốt cuộc tôi đang làm cái gì vậy?

Điện thoại bỗng rung lên, c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.

Cầm lên xem, một cô gái có avatar hoạt hình gửi lời mời kết bạn.

Tôi suy nghĩ một chút rồi nhấn đồng ý.

Truy cập vào trang cá nhân của cô gái đó, bài đăng ghim trên cùng là ảnh góc nghiêng của Cố Từ.

Còn có cả tấm ảnh nắm tay nhau.

Caption đầy vẻ ám muội:

【Bên em cả đời được không?】

Là Lâm Tử Vi.

Tôi không chủ động nhắn tin, mười mấy phút sau, cô ta quả nhiên không giữ được bình tĩnh:

【Cô là An Ninh phải không?】

【Anh Cố Từ đang ở chỗ tôi, tối nay anh ấy không về đâu.】

Tôi vẫn không trả lời, giả vờ như không thấy.

Cô ta đợi hồi lâu, cuối cùng cũng vào thẳng vấn đề:

【Chuyện đứa bé tôi không muốn so đo với cô, nhưng điều kiện là cô phải nhường Cố Từ cho tôi.】

【Cô cũng biết trong lòng anh ấy chỉ có Dương Lan, giờ tôi trông giống cô ấy hơn cô, cô không còn lợi thế gì nữa rồi.】

【Tôi không quan tâm người khác đá/nh giá thế nào, tôi sẵn lòng làm người thay thế.】

Quả nhiên, tuổi trẻ luôn tràn đầy nhiệt huyết và không màng tất cả.

Giống như tôi khi mới tìm đến Cố Từ, cũng từng đá/nh cược tất cả như vậy.

【Không cần cô nhường, anh ấy đã là của cô rồi.】

Trả lời xong câu đó, tôi chặn Lâm Tử Vi.

Trời bên ngoài dần sáng.

Trước khi thu dọn đồ đạc, tôi gọi cho Cố Từ, muốn gặp anh ta một lần để nói rõ mọi chuyện.

Sau đêm nay, tôi đã hoàn toàn buông bỏ.

Không còn lý do gì để giấu giếm bất cứ điều gì nữa.

Nói xong, tôi sẽ cùng Giang Độ sống một cuộc đời tử tế.

Ai ngờ gọi liên tiếp mấy cuộc, anh ta đều không bắt máy.

Chắc là cố ý.

Tôi đặt điện thoại xuống, không gọi nữa.

Thấy tôi thu dọn hành lý một cách ngăn nắp, bà Lưu hoảng hốt đi đi lại lại.

Nghĩ mãi vẫn quyết định gọi cho Cố Từ.

Lần này, bên kia đã bắt máy.

Chỉ là giọng điệu vô cùng mất kiên nhẫn:

“Nếu bà muốn nói về An Ninh thì thôi đi, bây giờ bất cứ chuyện gì liên quan đến cô ta tôi đều không muốn nghe.”

“Tử Vi vẫn còn đang nằm viện, đợi cô ấy khỏe lại tôi sẽ tính sổ với An Ninh sau!”

“Ông chủ, cô An Ninh sắp đi rồi, đang thu dọn đồ đạc…”

“Cô ta đi đâu được? Không bố mẹ không bạn bè, ngoài nhà họ Cố ra, cô ta còn đi đâu được nữa?”

Bà Lưu bị c/ắt ngang lời, vã mồ hôi hột vì lo lắng:

“Cô ấy sắp đi tìm…”

“Muốn tìm ai thì tìm, Tử Vi tỉnh rồi, cúp máy đây.”

Nói xong câu đó, Cố Từ lạnh lùng ngắt kết nối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm