"Tôi đã bảo đạo trưởng đẩy nhanh tiến độ rồi, những gì Lâm Vãn n/ợ em, anh sẽ đòi lại từng chút một cho em."
Lưu Phương Chi lúc này cũng đẩy cửa xông vào, bà ta lao tới túm lấy cổ áo Thẩm Việt.
"Không phải cậu nói Nam Nam tháng này sẽ tỉnh lại sao? Tại sao không có lấy một dấu hiệu nào?"
"Tiền viện phí cậu cũng c/ắt rồi, tôi cảnh cáo cậu, Nam Nam mà có mệnh hệ gì, tôi sẽ liều mạng với cậu!"
Xem đến đây, tôi không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
"Mượn dương hoàn h/ồn", tối kỵ nhất là dính líu đến chuyện phàm trần.
Hiện giờ con mèo đen đã mang th/ai, trọc khí làm vẩn đục tia tàn h/ồn cuối cùng, coi như công dã tràng.
Con mèo đen đang mang song th/ai trong nhà, chính là nơi trú ngụ cuối cùng của Lâm Nam.
Nếu còn cố chấp c/ầu x/in, trong vòng bảy ngày tới, Lâm Nam chắc chắn sẽ h/ồn bay phách lạc, vĩnh viễn không được siêu sinh.
"Tôi đi đóng viện phí cho Nam Nam đây."
Nghe thấy tiền viện phí bị c/ắt, Thẩm Việt sững sờ một lúc rồi đứng dậy rời đi.
Tôi tắt màn hình giám sát, gọi điện cho luật sư.
"Tài liệu ký tên đã gửi qua rồi, thủ tục b/án nhà hãy làm càng nhanh càng tốt."
Đã đến lúc thu lưới rồi.
Đúng như dự đoán, chưa đầy một tiếng sau, Thẩm Việt vội vã chạy về nhà. Tôi đang đắp mặt nạ, xem chương trình giải trí.
"Vãn Vãn, có phải em đã đụng vào tiền trong thẻ không? Cái thẻ đưa cho anh, sao lại không quẹt được nữa?"
"Ồ, em khóa rồi. Luật sư đã liên hệ với một nhà quản lý tài sản chuyên nghiệp để giúp em quản lý tài sản. Dù sao đó cũng là tiền cha em cả đời vất vả để lại, ông ấy cũng không muốn tiêu vào những người không liên quan."
Tôi lấy ra bản thỏa thuận ly hôn đã chuẩn bị sẵn.
"Em đã ký rồi, cũng chẳng có gì để phân chia cả, anh xem không vấn đề gì thì ký đi."
Bị tôi vạch trần giới hạn, Thẩm Việt trong phút chốc mất đi vẻ kiêu ngạo thường ngày.
"Vợ à, em đang nói lời gi/ận dỗi gì vậy!"
Thẩm Việt nhận lấy thỏa thuận, thậm chí còn chẳng thèm nhìn, x/é làm đôi rồi ném vào thùng rác.
"Anh... sao anh lại là người không liên quan được, anh là chồng em mà."
Thẩm Việt đỏ mắt đi đến trước mặt tôi, hạ mình xin lỗi.
"Vợ à, xin lỗi em, là anh hồ đồ rồi."
"Anh chỉ là nghĩ, Nany còn nhỏ thế mà đã mang th/ai, nên có chút không đành lòng."
Giọng điệu của Thẩm Việt chưa bao giờ thấp kém đến thế.
Thật vậy, với đồng lương ch*t đói của Thẩm Việt, dù Lâm Nam có tỉnh lại, anh ta cũng không nuôi nổi cô ta.
Bụng con mèo đen ngày một lớn dần. Từ khi biết nó mang th/ai, Thẩm Việt không còn gần gũi với nó nữa.
Ngược lại, anh ta như biến thành một người khác, không chỉ thầu hết việc nhà mà còn ân cần hỏi han, bưng trà rót nước cho tôi.
Ngày hôm nay, Thẩm Việt mát-xa cho tôi cả tiếng đồng hồ.
"Vợ à, hôm nay là kỷ niệm ngày cưới của chúng ta, lát nữa anh đi m/ua ít đồ, tối nay mình ăn một bữa tối dưới ánh nến tại nhà nhé."
Tôi hé mắt nhìn Thẩm Việt.
Anh ta vẫn không dừng tay, tiếp tục mát-xa cho tôi, tỏ vẻ dịu dàng cưng chiều, nhưng sự đỏ ngầu trong đáy mắt đã tố cáo anh ta.
Tôi khẽ gật đầu: "Được."
Tôi liếc nhìn con mèo đen đang cuộn tròn trong góc, gật đầu.
Người hầu miễn phí, không dùng thì phí.
Thẩm Việt vừa đi khỏi, con mèo đen đang ngồi trong góc liền dựng đuôi, tạo tư thế tấn công, rít lên với tôi.
Âm thanh đó chứa đầy sự oán h/ận và không cam tâm.
Tôi thong thả đứng dậy, cầm cây roj nhỏ, từng bước tiến lại gần nó.
Tôi tiến một bước, nó lùi một bước.
"Lâm Nam."
Tôi cất tiếng gọi, đây là lần đầu tiên tôi gọi đúng tên thật của nó.
Con mèo đen sững sờ trong giây lát, đột ngột ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi vuốt ve cây roj nhỏ có điện trong tay, thản nhiên nói.
"Thẩm Việt không cần mày nữa, cảm giác này không dễ chịu chút nào phải không?"
"Ồ, mày mang th/ai giống hoang, đàn ông chịu làm "cha đổ vỏ" đâu có nhiều?"
Nó hiểu lời tôi, phát ra ti/ếng r/ên rỉ thê lương, cong người định lao vào cắn tôi.
Tôi vung cây roj điện trong tay.
Cơ thể vừa mới nhảy lên không trung của nó rơi thẳng xuống đất.
"Cảm giác "người là d/ao thớt, ta là cá th!t", không dễ chịu chút nào phải không?"
Tôi ngồi xổm xuống, dùng roj hất cằm nó lên.
"Lúc các người hút cạn dương khí, cư/ớp đi mạng sống của tao, có bao giờ nghĩ rằng mình cũng sẽ có ngày hôm nay không?"
Con mèo đen nằm liệt trên đất, toàn thân co gi/ật. Nhưng đáy mắt đỏ ngầu, sự h/ận th/ù gần như trào ra.
"Ồ đúng rồi, quên chưa nói cho mày biết, đoạt xá tối kỵ nhất là làm vẩn đục tàn h/ồn, mày và Thẩm Việt sợ là công dã tràng rồi."
Tôi nhìn m/áu tươi đỏ thắm rỉ ra dưới thân nó, mỉm cười gọi điện cho Thẩm Việt.
"Mèo bị ra m/áu rồi, có phải sắp sinh không? Anh mau về xem đi."
Thẩm Việt nghe tin mèo sinh non thì lo lắng không thôi, vội vàng quay lại.
Chúng tôi cùng lái xe đến b/ệnh viện thú y. Tôi ngồi trên ghế dài trước phòng phẫu thuật lướt điện thoại, còn Thẩm Việt thì lo lắng đi lại không yên.
Hai mươi phút sau, cửa phòng phẫu thuật mở ra.
Thẩm Việt lập tức bước tới hỏi:
"Sao rồi? Con mèo thế nào rồi?"
Bác sĩ thú y tháo khẩu trang, áy náy lắc đầu:
"Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức. Thể chất con mèo quá suy kiệt, song th/ai khó sinh, mèo con cũng đều ch*t non cả rồi."
"Sao có thể? Không thể nào!"
Thẩm Việt đứng sững tại chỗ.
Tôi đứng bên cạnh, nhìn vẻ thất thần của anh ta lúc này, lòng không chút gợn sóng.
Kiếp trước, khi tôi bị vắt kiệt đến mức dầu cạn đèn tắt, anh ta đang làm gì?
Anh ta không hề có chút hối lỗi nào, bận rộn ôm lấy Lâm Nam khóc lóc, ăn mừng sự đoàn tụ.