“Mẹ, mẹ lại gọi cả người của câu lạc bộ đến à? Mẹ làm lo/ạn vẫn chưa đủ sao?”
Mẹ chồng không dám hé răng.
Cao Hoài Viễn không nhìn bà nữa, vẻ mặt đầy sự giằng x/é và đ/au khổ.
“Xin lỗi em, Thanh Thanh, anh… anh không biết bà ấy đến đây lại làm ra những chuyện này.”
“Thanh Thanh, chúng ta… chúng ta không ly hôn được không?”
“Anh… anh biết mình sai rồi.”
Anh ôm con trai, để lộ khuôn mặt bầu bĩnh của thằng bé trước mặt tôi:
“Em có nhớ con không? Anh không muốn con còn nhỏ thế này đã không có mẹ.”
“Em có thể cho anh một cơ hội không?”
Tôi lắc đầu.
“Cao Hoài Viễn, đây là đứa trẻ ‘chưởng thuyền’ mà mẹ anh muốn, không phải thứ tôi cần.”
“Thứ tôi cần, chỉ là mẹ tôi được vui vẻ, khỏe mạnh mà thôi.”
“Anh biết tôi coi trọng bà ấy đến thế nào mà, nhưng rồi sao? Anh chẳng hề quan tâm.”
Những cái dập đầu không đếm xuể, cái trán đầy m/áu, ánh mắt nghẹn ngào h/oảng s/ợ ấy.
Cả đời này tôi không muốn nhìn thấy lại nữa.
Tôi sợ rằng trong những cơn mơ giữa đêm, bà sẽ lại nhớ về nó.
“Chuyện của mẹ, anh…”
Tôi giơ tay ngắt lời.
“Tranh thủ lúc tôi vẫn chưa muốn đá/nh anh một trận, chúng ta ly hôn đi.”
Giấy chứng nhận màu đỏ được đóng dấu, tôi quay người rời đi.
Anh vươn tay muốn níu lấy tôi, nhưng ngay cả vạt áo của tôi anh cũng chẳng chạm vào được.
Ánh mắt anh dần tối sầm lại.
Nhiều năm sau nhớ lại, lòng anh vẫn đ/au như bị d/ao c/ắt.
*
Sau khi hết thời gian ở cữ.
Tôi lại bước lên sàn đấu boxing.
Chỉ là lần này, từ một câu lạc bộ hợp tác, tôi đã mở rộng ra hai.
Sau khi giành thêm một chức vô địch thế giới, tôi lui về phía sau làm huấn luyện viên.
Nhìn từng đợt, từng đợt học trò bước lên sàn đấu.
Khi chiếc cúp vô địch thanh thiếu niên được trao, tiếng reo hò vang dội khắp khán đài, tôi còn chưa kịp định thần thì người phía sau đã quỳ xuống.
“Gả cho anh nhé.”
Các học viên chạy xuống sàn, vây quanh chúng tôi hò reo:
“Đồng ý đi, đồng ý đi, đồng ý đi.”
Tề Quan Lan cười vô hại: “Được không?”
Tôi vươn tay, kéo người đó đứng dậy, rồi đặt tay vào lòng bàn tay anh.
“Còn ngẩn người ra làm gì? Đeo nhẫn đi chứ.”
Màn cầu hôn được phát sóng trực tiếp.
Cao Hoài Viễn ngồi trên sofa, nước mắt giàn giụa.
Mẹ Cao nhìn cháu nội, rồi lại nhìn con trai, giây phút này, bà như già đi thêm mấy tuổi.
“Mẹ sai rồi.”
Tiếng bà rất nhỏ.
Cao Hoài Viễn nghe thấy.
Nhưng anh không muốn đáp lại.
【Hết】