Lời dẫn:
Kiếp trước, sau khi kết quả thủ khoa kỳ thi đại học toàn quốc của tôi được công bố, gia đình hào môn họ Tiêu tìm đến nhận người thân.
Ngày hôm sau, tôi bị họ tống vào trường cai nghiện internet.
Tôi bị hànhz hạz, ng/ược đ/ãi dã man. Mãi đến khi ch*t đi, tôi mới nhìn thấy đứa con gái giả mà nhà họ Tiêu nhận nuôi, cầm giấy báo nhập học của tôi, mạo danh tôi để đi học đại học.
Đúng ngày họ tổ chức tiệc mừng đỗ đạt, tôi đã trọng sinh.
Kiếp này, tôi nhất định sẽ đòi lại những thứ thuộc về mình!
Dù đã là đêm khuya, biệt thự nhà họ Tiêu vẫn sáng trưng ánh đèn.
“Cảm ơn mọi người đã đến chung vui, tôi xin thay mặt con gái nhỏ nâng ly cùng quý vị!”
Cha tôi đứng ở trung tâm bữa tiệc, nâng ly rư/ợu lên nhìn bốn phía đầy tự hào.
Kiếp trước, trong khung cảnh xa hoa này, tôi co rúm lại như một gã hề.
Nhưng giờ đây, tôi lại cảm thấy buồn nôn!
Bởi vì họ đang đem vinh quang vốn thuộc về tôi, phô trương ngay trước mặt tôi để khoe khoang trên đầu người khác!
Cùng lúc đó, điện thoại tôi bỗng đổ chuông, dãy số quen thuộc hiện trên màn hình khiến tôi nhớ lại kiếp trước.
Kiếp trước, chủ nhiệm tuyển sinh của trường đại học đã gọi cho tôi, hứa hẹn những điều kiện vô cùng hấp dẫn.
Không chỉ miễn toàn bộ học phí bốn năm đại học, mà còn chu cấp cho tôi hai trăm nghìn tệ học bổng mỗi năm.
Tôi đem tin tốt này nói với cha mẹ, nhưng thứ đón chờ tôi lại là tấm vé vào hố lửa.
Ngay lúc tôi siết ch/ặt điện thoại, tiêu điểm của bữa tiệc, Tiêu Tú Tú, không biết đã đứng trước mặt tôi từ lúc nào.
“Lại là trò chơi của chị à? Trong dịp thế này mà chị vẫn không biết điều! Tôi thấy chị thực sự nên vào trường cai nghiện internet để tu dưỡng cho tử tế đi!”
Tôi gi/ật mình, theo bản năng lập tức cúp máy.
Kiếp trước, chính là Tiêu Tú Tú sau khi biết trường đại học muốn tuyển thẳng tôi nên mới vội vàng tống tôi vào cái hố lửa đó!
Ở trường cai nghiện, họ sắp xếp cho tôi gói dịch vụ cấp cao nhất.
Tôi bị hànhz hạz, bị ng/ược đ/ãi .
Về sau, dưới sự chỉ đạo của Tiêu Tú Tú, họ thậm chí còn chụp ảnh kh/ỏa th/ân của tôi để làm nh/ục nhân phẩm.
Dưới sự tr/a t/ấn đó, cơ thể tôi g/ãy xươ/ng nhiều nơi, đ/ứt dây chằng, n/ội tạ/ng tổn thương, cuối cùng ch*t trong đ/au đớn.
“Hôm nay là ngày quan trọng thế nào mà chị không biết sao? Cố tình làm mất mặt nhà họ Tiêu ở đây phải không!”
Lời của Tiêu Tú Tú như sét đá/nh ngang tai, kéo tôi tỉnh dậy từ ký ức.
Nghĩ đến kiếp trước vinh quang bị cư/ớp mất, bản thân bị hại ch*t, cơn gi/ận không thể kiểm soát nổi, tôi lập tức đáp trả:
“Nghe điện thoại thì là mất mặt sao? Quy tắc nhà họ Tiêu các người kỳ lạ thật đấy!”
“Vậy tôi có phải nên quỳ rạp xuống đây, li/ếm sạch đế giày của từng vị khách thì mới gọi là hiểu quy tắc không?”
Tiêu Tú Tú không ngờ tôi dám phản bác, đôi mắt cô ta đảo liên hồi vài vòng rồi mới âm dương quái khí cất lời:
“Chị à, em cũng là vì tốt cho chị thôi. Em là người nói chuyện hơi thẳng thắn, chị đừng để bụng.”
Nếu là kiếp trước, có lẽ tôi đã im lặng chịu đựng, nhưng giờ đây, tại sao tôi phải nhịn?
Tôi lập tức mỉa mai lại:
“Ừ ừ, cô em gái tốt của tôi. Tôi là người lòng dạ hẹp hòi, cô đừng có nói bậy!”
Vốn dĩ tiêu điểm của bữa tiệc là Tiêu Tú Tú, cô ta ở đâu, trung tâm ở đó.
Giờ đây trước mặt bao nhiêu khách khứa nhà họ Tiêu, lại bị tôi làm bẽ mặt, sắc mặt cô ta lập tức đen lại:
“Tôi có lòng tốt dạy chị quy tắc, chị không nghe thì thôi, còn dám cãi lại? Để tôi thay cha mẹ dạy dỗ chị cho tử tế!”
Nói đoạn, cô ta vung tay định t/át tôi một cái.
Kiếp trước, Tiêu Tú Tú cũng bịa đặt một cái cớ rồi t/át tôi trước mặt bàn dân thiên hạ.
Kiếp này tôi đã sớm chuẩn bị!
Tôi là học bá siêu cấp phát triển toàn diện đức trí thể mỹ lao, là vận động viên có thể so găng với cả những sinh viên thể thao chuyên nghiệp trong các giải chạy đường dài của học sinh toàn thành phố!
Trong tình thế tôi đã chuẩn bị sẵn, cô ta vừa giơ tay lên, tôi đã phản ứng.
[Chát!!]
Tôi trực tiếp nắm lấy cổ tay cô ta, tay kia vung ngược lại t/át thẳng vào mặt cô ta.
Tiêu Tú Tú bị tôi đá/nh cho choáng váng, theo bản năng há miệng định kêu lên.
Nhưng tôi nhanh hơn cô ta một bước, bàn tay vừa t/át xong thuận thế bịt miệng cô ta lại:
“Em gái đừng kêu, tôi không chỉ lòng dạ hẹp hòi mà đá/nh người còn hơi đ/au đấy.”
Đám khách khứa vây xem, đôi mắt ai nấy đều sáng rực.
Không ngờ hôm nay đến xã giao mà lại được ăn dưa lớn của nhà hào môn!
Phía này náo lo/ạn, cha mẹ đang xã giao bên kia đương nhiên phát hiện ra, đá/nh hơi thấy mùi liền hớt hải chạy tới.
Cha tôi nhíu mày:
“Chuyện gì thế này? Diệu Âm, sao con lại bịt miệng em con? Còn không mau buông ra?”
Tôi bĩu môi, buông Tiêu Tú Tú ra.
Ngay khi vừa thoát khỏi, Tiêu Tú Tú lập tức chỉ tay vào mũi tôi:
“Cha! Hôm nay là dịp quan trọng thế này, chị ấy lại trốn một bên chơi điện thoại! Con nói chị ấy hai câu, chị ấy liền t/át con!!”
Mẹ tôi chạy tới, đ/au lòng ôm lấy Tiêu Tú Tú:
“Tú Tú! Mau để mẹ xem, con bị thương ở đâu?”
Ngay sau đó, bà trừng mắt nhìn tôi đầy hung dữ:
“Diệu Âm! Dù thế nào đi nữa, con cũng không được ra tay đá/nh em gái mình!”
Cha tôi cũng trầm giọng nói, không hề nể mặt tôi chút nào: