Ký ức của Tiêu Cảnh Nhiên vẫn dừng lại ở mười năm trước.
Sau khi biết đã trôi qua mười năm, ánh mắt anh thoáng chút thẫn thờ.
Ngay sau đó, anh nhìn tôi đầy áy náy.
“Xin lỗi em, mười năm qua, chắc hẳn em đã rất lo lắng.”
Anh nắm lấy tay tôi, xót xa chạm vào những vết chai sạn dày cộm trên tay tôi.
Anh hứa với tôi rằng từ nay về sau tuyệt đối sẽ không để tôi phải chịu khổ nữa.
Tiêu Cảnh Nhiên nói được làm được, vừa tích cực phục hồi chức năng mỗi ngày,
vừa nỗ lực học tập để bắt kịp với thời đại.
Khả năng học tập của anh vốn rất tốt, dù đã bỏ lỡ đại học, anh vẫn tự tìm ra con đường riêng cho mình.
Ở bên anh, tôi cảm nhận được sự thư thái đã lâu không thấy.
Không có những buổi tiệc tùng, không cần phải trở thành chỗ dựa cho ai, cũng không cần đề phòng những bóng hồng không biết từ đâu tới.
Tôi cảm thấy hạnh phúc chưa từng có.
Vì thế, khi Tiêu Cảnh Nhiên hồi hộp hỏi tôi có muốn ở bên anh ấy cả đời hay không.
Tôi gật đầu đồng ý.
Hôn lễ được tổ chức rất giản dị, không có khung cảnh xa hoa, nhưng mọi thứ đều do một tay Tiêu Cảnh Nhiên trang trí.
Sân nhỏ treo đầy dải lụa đỏ, chúng tôi hoàn thành mọi nghi thức dưới sự chúc phúc của bà con chòm xóm.
Cuộc sống sau hôn nhân bình lặng mà hạnh phúc.
Tiêu Cảnh Nhiên mỗi ngày về nhà đều mang đến cho tôi bất ngờ, khi thì là một bó hoa, khi thì là một con búp bê vải đáng yêu.
Có khi, lại là một chiếc bánh kem nhỏ tinh tế.
Ngay khi tôi tưởng rằng cả đời mình sẽ trôi qua hạnh phúc như thế.
Tôi lại gặp lại Cố Nghiên Chu một lần nữa.
Anh ta không còn dáng vẻ cao sang tự phụ ngày nào, cả người tỏa ra hơi thở u ám.
Trong ánh mắt là lớp băng vạn năm khó tan.
Khoảnh khắc nhìn thấy tôi, anh ta khựng lại.
Bộ dạng muốn tiến lại gần nhưng lại không dám.
“Thư Nhiên, thật sự là em.”
Cả người anh ta r/un r/ẩy, ánh mắt lại nhìn chằm chằm vào tôi.
“Em đang trách anh, chắc chắn là em đang trách anh, nên mới trốn tránh không gặp anh, đúng không?”
Nói được một nửa, nước mắt anh ta từng giọt từng giọt rơi xuống.
“Xin lỗi, đều tại anh quá ng/u ngốc, anh không ngờ rằng Thích Đường Đường lại đ/ộc á/c đến thế.”
“Thư Nhiên, mọi chuyện anh đều đã điều tra rõ rồi, là Thích Đường Đường, cô ta cố tình h/ãm h/ại em, em mới rời xa anh.”
“Thư Nhiên, anh đã bắt Thích Đường Đường phải chịu hình ph/ạt thích đáng rồi, em tha thứ cho anh được không, em biết mà, anh không thể sống thiếu em được.”
Anh ta khóc lóc muốn ôm lấy tôi, nhưng bị tôi đẩy ra.
“Tôi không h/ận anh.”
Tôi lùi lại hai bước, giữ khoảng cách với anh ta.
Cố Nghiên Chu nghe lời tôi nói, ánh mắt lập tức sáng lên.
“Vậy em theo anh về đi, sau này anh tuyệt đối không phụ em.”
Tôi lắc đầu, trong ánh mắt khó hiểu của anh ta, tôi nói tiếp.
“Tôi không h/ận anh, nhưng cũng không còn yêu anh nữa.”
“Cố Nghiên Chu, tôi đã kết hôn rồi, anh cũng sớm buông bỏ đi.”
Tôi giơ chiếc nhẫn cưới trên tay ra, vẫy vẫy về phía anh ta.
“Chuyện ngày xưa, trong lòng tôi đã sớm lật sang trang mới rồi.”
“Giờ đây tôi sống rất tốt, chồng tôi rất yêu tôi, tôi cũng yêu anh ấy, như vậy là đủ rồi.”
Cố Nghiên Chu không thể tin nổi nhìn tôi, sắc mặt bỗng chốc trở nên tái nhợt.
“Không thể nào, chắc chắn là em đang lừa anh.”
“Em đã yêu anh bao nhiêu năm, em đã làm biết bao nhiêu việc vì anh, không phải cứ nói buông bỏ là có thể nhẹ nhàng xóa bỏ được.”
“Thư Nhiên, chắc chắn em trách anh, trách anh ngày đó tại sao lại đồng ý với Thích Đường Đường, đúng không?”
Anh ta vừa hối h/ận vừa vội vã, vội vàng đưa thứ gì đó phía sau lưng ra.
“Đều là tại nó.”
“Đây là hệ thống trong n/ão Thích Đường Đường, anh đã tách nó ra khỏi cô ta rồi.”
“Nó luôn dẫn dắt sai lệch anh, những lời Thích Đường Đường nói lúc đầu đều là giả, mục đích thực sự của cô ta là để chinh phục anh, là để lấy đi khí vận trên người anh.”
“Cô ta coi em như cái gai trong mắt, như vật cản đường, nên mới bất chấp th/ủ đo/ạn muốn trừ khử em.”
“Thư Nhiên, xin lỗi, trước đây là anh không bảo vệ tốt cho em, em cho anh thêm một cơ hội nữa được không, anh nhất định sẽ đối xử tốt với em.”
Tôi lắc đầu, quyết định nói cho anh ta biết sự thật.
“Cố Nghiên Chu, nếu tôi nói, tôi cũng có một hệ thống thì sao?”
Biểu cảm đ/au đớn của Cố Nghiên Chu lập tức cứng đờ.
Anh ta bàng hoàng ngẩng đầu nhìn tôi.
“Vậy ra, em cũng đến để chinh phục anh, trở thành Cố phu nhân ư?”
“Thư Nhiên, tại sao em không nói cho anh biết, em có bị thương không, có bị trừng ph/ạt không?”
Anh ta lo lắng nhìn tôi, muốn kiểm tra vết thương trên người tôi.
Tôi đẩy anh ta ra, mỉm cười giải thích.
“Tôi không bị thương, cũng sẽ không bị thương, hệ thống của tôi không trừng ph/ạt người khác.”
“Nó dùng để giúp anh, chỉ cần tôi giúp anh leo lên đỉnh cao, tôi có thể lấy được một phần khí vận trên người anh để c/ứu người tôi thực sự yêu.”
“Cố Nghiên Chu, lòng tốt dành cho anh trước đây, tất cả đều chỉ là để hoàn thành nhiệm vụ, người tôi yêu không phải là anh.”
“Xin lỗi, tôi không thể quay lại bên anh.”
Cố Nghiên Chu hoàn toàn sững sờ, ánh sáng trong đáy mắt ngày càng lụi tàn.
“Anh không tin em không có chút tình cảm nào với anh, lúc đầu em đồng ý cầu hôn anh, rõ ràng cũng rất hạnh phúc mà.”
“Chúng ta đã trải qua biết bao nhiêu chuyện, tình cảm sâu đậm như vậy, trong mắt em, làm sao có thể chỉ là nhiệm vụ thôi được?”
Anh ta nhìn tôi, biểu cảm trên gương mặt như sự tuyệt vọng sau khi mọi thứ bị hủy diệt.
Không còn thấy được một chút vui vẻ nào nữa.
Tôi rũ mắt, không nhìn anh ta nữa.