Sau khi mang th/ai, ai cũng bảo tôi mang trong mình một con q/uỷ đói.
Bởi vì sức ăn của tôi kinh khủng đến mức có thể quét sạch phần ăn của tám người trong một hơi, lại còn ăn thêm bất cứ lúc nào.
Thế mà tôi vẫn cứ đói đến mức cồn cào, chỉ cần ăn ít đi một chút là bụng lại đ/au thắt.
Chỉ có điều, chuyện này làm khổ mẹ chồng tôi.
Để chăm sóc tôi, bà ngày đêm tất bật, thay đổi đủ món để nấu bữa ăn dinh dưỡng cho tôi,
Bận rộn hàng giờ liền, thường xuyên mệt đến mức không đứng thẳng nổi lưng.
Nhưng mẹ chồng chưa bao giờ tỏ ra chán gh/ét, bà còn mỉm cười an ủi tôi:
"Con gả cho con trai mẹ, thì cũng là nửa đứa con gái của mẹ rồi. Mẹ không đối tốt với con thì đối tốt với ai?"
Tôi vô cùng cảm động, không kìm được chụp ảnh gửi cho bạn cùng phòng đại học:
"Trải nghiệm có một người mẹ chồng tiên tử là như thế nào?"
Trong nhóm, ai nấy đều gh/en tị vì tôi số sướng, có phúc khí,
Cho đến khi một bình luận đột ngột xuất hiện:
"Còn thấy đẹp à! Đây căn bản không phải là đang dưỡng th/ai."
"Âm th/ai trong bụng cậu sắp thành hình rồi, còn không quản cái miệng của mình đi, chờ đến lúc một x/ác hai mạng đi!"
……
Tôi rùng mình, bát yến sào trong miệng bỗng chốc chẳng còn vị gì nữa.
Đối phương lại gửi đến một tin nhắn.
"Gần đây cậu có phải toàn thân sưng phù, nghén ngày càng nghiêm trọng không?"
"Hơn nữa dù ăn bao nhiêu đi chăng nữa, vẫn cảm thấy đói đến cồn cào?"
Tin nhắn của Liễu Tô cứ nối tiếp nhau, sắc mặt tôi lập tức trầm xuống.
"Liễu Tô, cậu tu tiên đến tẩu hỏa nhập m/a rồi à?"
"Thấy người khác sống tốt thì khó chịu, nên cố tình nói những lời này, sao lòng dạ cậu lại đen tối như vậy!"
Thời đại học, tôi và Liễu Tô ở cùng một phòng.
Cô ấy suốt ngày lảm nhảm những chuyện kỳ quái.
Lúc thì bảo phong thủy ký túc xá không tốt, lúc thì bảo ai đó bị thứ bẩn thỉu đeo bám.
Nhiều năm tốt nghiệp rồi, tôi cứ tưởng cô ấy đã bình thường trở lại.
Không ngờ vẫn chứng nào tật nấy.
Đang định tiếp tục m/ắng cô ấy, ánh mắt liếc nhìn những cái bát trống không trên bàn ăn, tôi lại không khỏi chột dạ.
Sức ăn của tôi gần đây quả thực ngày càng khoa trương.
Trưa nay, mẹ chồng làm năm món một canh.
Sườn xào chua ngọt, cá vược hấp, canh gà, yến sào, còn có một đĩa th!t bò lớn.
Một mình tôi gần như đã ăn sạch tất cả.
Nhưng dù vậy, tôi vẫn thấy dạ dày trống rỗng đến cồn cào, như thể trong bụng có một cái hố không đáy.
Vừa ăn xong, tôi lại nôn thốc nôn tháo.
Nôn xong lại đói đến mức hoa mắt chóng mặt, chỉ muốn ăn ngay một bữa nữa.
Tôi cứ nghĩ, đây là do nghén quá nặng mà ra.
Dù sao b/ệnh viện cũng đã kiểm tra mấy lần rồi.
Th/ai nhi phát triển bình thường, các chỉ số cơ thể tôi đều bình thường.
Bác sĩ còn mỉm cười an ủi tôi:
"Thể chất bà bầu mỗi người mỗi khác, có người đặc biệt ăn khỏe, chỉ cần kiểm tra không vấn đề gì thì không cần quá lo lắng."
Chồng và mẹ chồng cũng luôn khuyên tôi như vậy.
Nhưng vì chuyện này mà tôi đã mất việc.
Tuần trước, nhân sự gọi tôi vào văn phòng với vẻ mặt bất lực.
"Thanh Từ, trước đây em luôn là nhân viên chủ chốt của công ty, công ty vốn định trọng dụng em. Nhưng sau khi mang th/ai, có phải em hơi buông thả bản thân quá rồi không?"
"Dù có mang th/ai cũng không thể ngày nào cũng ôm đồ ăn gặm được chứ?"
"Em có biết đồng nghiệp bây giờ nói về em thế nào không? Họ đều nói em giống như q/uỷ đói đầu th/ai vậy."
"Hai hôm trước báo cáo dự án, em lại vừa báo cáo vừa ăn, đơn hàng cả triệu đô đều bị em làm hỏng hết rồi. Công ty không thể chịu nổi tổn thất như vậy, em cứ về nhà an tâm dưỡng th/ai đi!"
Tôi cố gắng giải thích rằng tôi không cố ý.
Khoảnh khắc đó, tôi thực sự đói đến mức dạ dày co thắt.
Nếu không ăn, tôi cảm giác mình sẽ ngất xỉu ngay lập tức.
Nhưng không một ai tin.
Họ đều cho rằng tôi cậy mình mang th/ai, công ty không dám sa thải nên mới ngày càng không kiêng nể gì.
Sau khi nghỉ việc, tôi đành ở nhà an tâm dưỡng th/ai.
Mỗi ngày ngoài ăn ra thì chỉ có ngủ.
Ai cũng bảo tôi số sướng.
Có một người chồng yêu thương, lại còn có một người mẹ chồng coi tôi như con gái ruột.
Chỉ là…… Liễu Tô làm sao biết được tình trạng của tôi?
Cô ấy nghỉ học từ năm nhất, qu/an h/ệ với mọi người cũng bình thường, ai đã nói cho cô ấy?
Mọi người trong nhóm bùng n/ổ:
"Liễu Tô, cậu lại bắt đầu giả thần giả q/uỷ rồi à?"
"Thanh Từ sống hạnh phúc mà cậu gh/en tị thì nói thẳng ra, âm dương quái khí nguyền rủa người khác làm gì?"
"Rốt cuộc là ai đã kéo cậu vào nhóm vậy? đi/ên đi/ên kh/ùng kh/ùng, thảo nào năm nhất đã nghỉ học! Hóa ra là bị t/âm th/ần!"
Liễu Tô không giải thích, ngược lại gửi đến một bức ảnh.
"Nhìn có quen không?"
Tôi nhíu mày mở ra, giây tiếp theo, hơi thở đột ngột ngưng trệ.
Trong ảnh, rõ ràng là th* th/ể của một người phụ nữ mang th/ai!
Nhưng điều thực sự khiến da đầu tôi tê dại, chính là vệt hoa văn hình dây leo kỳ quái trên bụng cô ấy.
Giống hệt…… với dấu vết trên bụng tôi!