"Anh phải bồi thường toàn bộ giá trị chiếc điện thoại của cô Lâm, đồng thời công ty sẽ bảo lưu quyền truy c/ứu trách nhiệm về hành vi cố ý làm hư hỏng tài sản của người khác."
Trong lúc mọi người còn đang ngơ ngác, chú Phương đổi sang gương mặt tươi cười hỏi tôi.
"Cô Lâm, cô thấy cách xử lý như vậy đã ổn chưa?"
"Nếu cô còn yêu cầu nào khác, xin hãy cứ nêu ra."
"Không phải... chú Phương! Chú bị đi/ên à!"
Bùi Tiến mất kiểm soát, chỉ tay vào tôi rồi chất vấn chú Phương.
"Cô ta chẳng qua chỉ là một sinh viên vừa tốt nghiệp đại học, có cần phải làm đến mức này không?"
"Đúng vậy, chú Phương, anh Tiến mới là con trai của cổ đông công ty các chú, chúng ta là người một nhà mà!"
Khương Tuyết Ninh cũng cảm thấy khó tin.
Điện thoại chú Phương rung lên, chú chỉ liếc nhìn một cái rồi đứng dậy chỉnh lại trang phục, bước ra cửa mở cửa phòng.
"Chủ tịch."
Bố tôi bước vào phòng họp, những người khác lập tức đứng dậy, thi nhau chào hỏi nhiệt tình.
Ông gật đầu, đi đến trước mặt tôi rồi dừng lại, ánh mắt hiền từ xoa xoa đầu tôi.
"Ái chà! Bố! Lại làm hỏng tóc con rồi!"
Tôi vốn đang thấy hơi ấm ức, bị bố làm thế liền bật cười trong nước mắt.
"Thế này mới đúng chứ."
Chú Phương kéo ghế, bố tôi thuận thế ngồi xuống bên cạnh tôi.
"Chuyện nhỏ xíu thế này mà con đã buồn bực, sau này làm sao giúp bố quản lý công ty đây?"
"Chú Phương vừa kể cho bố nghe, hôm nay con thể hiện rất dũng cảm đấy!"
Tôi và bố trò chuyện hồi lâu, những người bên cạnh thì ch*t lặng.
"Chú... chú Phương, cô ấy thực sự là con gái chủ tịch sao?" Bùi Tiến lắp bắp, vẫn khó lòng tin nổi.
Khương Tuyết Ninh thì đến một câu cũng không nói nên lời.
Quản lý Triệu lúc nãy còn thấy mình bị liên lụy hơi oan uổng, giờ chỉ ước có cái lỗ nẻ để chui xuống.
"Chủ tịch, cô Lâm, con xin lỗi, là tại con nhìn nhận sự việc phiến diện, là con có mắt không tròng..."
Dương Tuyết cũng vội vàng đổi hướng gió.
"Chủ tịch, sự thể hiện vừa rồi của cô Lâm thực sự rất dũng cảm, tất cả chuyện này đều là do Khương Tuyết Ninh và Bùi Tiến tự ý làm càn..."
"Cô nói dối! Rõ ràng là cô và Khương Tuyết Ninh cấu kết với nhau tạo ra chuyện này!"
Bùi Tiến lùi lại mấy bước, giữ khoảng cách với Khương Tuyết Ninh, giọng điệu vội vàng để chối bỏ trách nhiệm.
"Nếu không phải cô và Khương Tuyết Ninh thông đồng làm bậy, làm sao tôi lại hiểu lầm là cô Lâm tr/ộm nhẫn!"
Khương Tuyết Ninh lấy lại tinh thần, trực tiếp chỉ thẳng vào Bùi Tiến mà ch/ửi bới.
"Nếu không phải anh chuốc say tôi rồi đưa vào khách sạn, làm sao tôi lại phải đính hôn với gã cặn bã như anh!"
"Anh vì muốn ép Lâm Vi vào khuôn khổ nên mới cố tình bảo tôi vu khống Lâm Vi tr/ộm nhẫn, dám làm mà không dám nhận, anh còn là đàn ông không hả?"
Bố tôi nghe đến đây ánh mắt lạnh xuống, ra hiệu cho chú Phương nói.
"Tuy nói x/ấu trong nhà không nên phơi ra ngoài, nhưng chuyện này, cứ giao cho người chuyên nghiệp xử lý đi."
Chú Phương gật đầu rồi gọi điện báo cảnh sát lần nữa.
Đợi khi họ bị nhân viên an ninh áp giải rời khỏi phòng họp, bố tôi xoa đầu tôi hỏi.
"Có phải không vui lắm không?"
Tôi gật đầu.
"Con không hiểu tại sao bốn năm đại học đều tốt đẹp, vậy mà vừa mới tốt nghiệp bước chân vào xã hội, cô ấy lại thay đổi nhiều đến thế!"
"Vi Vi à, con phải nhớ, lòng người là thứ khó đoán nhất, sau này cũng đừng cố đoán lòng người làm gì."
Tôi ghi nhớ lời bố vào lòng, sau khi nghỉ ngơi ở nhà vài hôm, tôi đến công ty học chú Phương cách xử lý công việc.
Một tuần sau, chú Phương hỏi riêng tôi.
"Triệu Vĩnh Cường và Dương Tuyết đã bị sa thải, pháp vụ công ty đang theo sát vụ án của Bùi Tiến và Khương Tuyết Ninh."
"Ý chủ tịch là, vụ án này muốn truy c/ứu đến mức độ nào? Tùy thuộc vào suy nghĩ của con."
Tôi cân nhắc một chút rồi bảo chú Phương.
"Không cần cố ý gây áp lực, cứ tiến hành theo quy trình bình thường đi."
Nửa năm sau, tôi đại diện công ty trở về trường cũ để bàn bạc về việc hợp tác giữa trường học và doanh nghiệp.
Sau khi thảo luận kết thúc, hiệu trưởng dẫn chúng tôi đến nhà ăn dùng bữa.
Trên đường đi gặp không ít sinh viên, lạ là họ đều chỉ trỏ về phía tôi.
Hiệu trưởng nhìn thấy, thấp giọng dặn dò thư ký vài câu.
Đợi đến khi ngồi ở nhà hàng nhỏ trong căng tin, hiệu trưởng ngượng ngùng nói với tôi.
"Tổng giám đốc Lâm, trên mạng có vài lời đồn, cô đừng quá để tâm, trường sẽ xử lý sớm thôi."
Hiệu trưởng biết thân phận thật của tôi, ông ấy nói vậy rõ ràng là chuyện này có liên quan đến tôi.
Dùng bữa xong, trên đường quay lại công ty, tôi mở điện thoại.
Trên top tìm ki/ếm, tên tôi đang đứng đầu.
[Đại tiểu thư Tập đoàn Đằng Long Lâm Vi: Gương mặt thiên thần, tâm địa á/c q/uỷ.]
Tôi bấm vào xem, bên trong có phong cách viết rất quen thuộc.
[Tôi quen Lâm Vi đã lâu, nhưng chưa bao giờ nghĩ cô ta lại là người phụ nữ tâm địa đ/ộc á/c, méo mó về tâm sinh lý như vậy...]
Bài viết này cố tình xuyên tạc trải nghiệm của tôi suốt bốn năm đại học, hơn nữa còn viết cả chuyện Khương Tuyết Ninh bị mất nhẫn vào đó.
Còn tôi, trở thành kẻ chủ mưu đứng sau màn!
Tôi gọi điện cho bố, sau khi nghe xong, ông hỏi thẳng tôi.
"Con muốn tự xử lý, hay bố can thiệp?"
Tôi nghe ra ý tứ của bố, chuyện này chắc ông cũng đã biết rồi.
"Để con tự xử lý ạ."
Cúp máy, tôi gần như đoán được đây chắc chắn là th/ủ đo/ạn của Bùi Tiến và Khương Tuyết Ninh.
Nhưng tôi mãi không hiểu nổi, tại sao hai người đó lại có thể ng/u ngốc đến mức này.
Trở lại công ty, tôi gọi tổng giám đốc pháp vụ đến.