Đó là nơi tôi đã vùi đầu vào sách vở suốt vô số đêm dài, là nơi tôi hằng mơ ước. Giờ đây, cuối cùng tôi cũng đã đến được đây. Không phải dựa vào hào quang của bố mẹ, không phải với cái mác "con gái giáo viên danh tiếng". Mà là dựa vào chính bản thân mình, đường đường chính chính bước vào.
Thủ tục nhập học diễn ra rất suôn sẻ. Đăng ký, nhận thẻ sinh viên, nhận chìa khóa ký túc xá. Chị khóa trên Châu Tình vẫn rất kiên nhẫn đi cùng tôi, giải thích cho tôi đủ loại lưu ý.
"Ký túc xá của em ở tòa 32, phòng 421, là phòng bốn người. Bạn cùng phòng chắc cũng sắp đến rồi đấy."
"Cảm ơn chị, làm phiền chị quá."
"Khách sáo gì chứ, truyền thống của viện mình là giúp đỡ lẫn nhau mà." Chị ấy cười xua tay, "Sau này có vấn đề gì, cứ nhắn tin Wechat cho chị bất cứ lúc nào."
Chúng tôi trao đổi Wechat với nhau.
Chia tay chị ấy, tôi một mình kéo vali, tìm đến tòa ký túc xá của mình. Leo lên tầng bốn, dùng chìa khóa mở cửa phòng 421. Phòng rất sạch sẽ, kiểu giường tầng trên bàn học dưới, ánh nắng xuyên qua cửa sổ ban công chiếu vào, trong không khí có mùi nắng nhàn nhạt. Đã có một giường trải chăn đệm, trên bàn để máy tính, xem ra đã có người đến ở.
Tôi chọn chiếc giường trống cạnh cửa sổ, đặt vali gọn gàng. Vừa chuẩn bị bắt tay vào dọn dẹp thì cửa phòng được đẩy ra. Một cô gái mặc áo ba lỗ thể thao, buộc tóc đuôi ngựa cao bước vào, trên tay còn cầm một quả bóng rổ. Thấy tôi, cô ấy khựng lại một chút, rồi lập tức nở một nụ cười rạng rỡ.
"Hi! Cậu là bạn cùng phòng mới của mình đúng không? Mình là Lâm Khê, sinh viên năng khiếu thể thao, khoa Xã hội học."
Giọng nói của cô ấy rất trong trẻo, giống như những viên đ/á lạnh trong ly nước ngọt mùa hè.
"Chào cậu, mình là Tô Nhiên, khoa Khoa học và Kỹ thuật Thông tin." Tôi cũng mỉm cười.
"Tô Nhiên, cái tên nghe hay thật." Cô ấy ném quả bóng rổ xuống sàn, bước lại gần rồi tự nhiên vỗ vai tôi, "Từ nay chúng ta là chị em cùng phòng rồi, giúp đỡ nhau nhé!"
Sự nhiệt tình và phóng khoáng của cô ấy khiến tôi có chút không quen, nhưng cũng làm vơi đi phần nào sự cô đơn và bất an trong lòng.
"Cậu mới đến hả? Có cần mình giúp dọn dẹp không?"
"Không cần đâu, mình tự làm được rồi."
"Đừng khách sáo, người nhà cả mà."
Lâm Khê là kiểu người dễ gần, vừa giúp tôi lấy đồ trong vali ra, vừa ríu rít trò chuyện với tôi. Từ việc nhà ăn nào ngon nhất trường, cho đến bài giảng của giáo sư nào thú vị nhất.
Chẳng bao lâu sau, hai bạn cùng phòng còn lại cũng lần lượt đến. Một người là cô gái đến từ Thượng Hải tên Trần Tư Vũ, trông rất dịu dàng, nói năng nhẹ nhàng, là sinh viên khoa Ngữ văn. Người còn lại là cô gái đến từ Tứ Xuyên tên Triệu Tiểu Đường, tính cách nóng nảy, vừa đến đã chia cho chúng tôi đặc sản quê nhà mang theo.
Bốn cô gái đến từ những vùng miền khác nhau, tính cách khác biệt, cứ thế gặp nhau tại phòng 421. Chúng tôi vừa dọn đồ vừa trò chuyện, căn phòng nhanh chóng tràn ngập tiếng cười nói. Đây là cảm giác mà tôi chưa bao giờ được trải nghiệm. Ở nhà, phòng của tôi luôn yên tĩnh. Thế giới của tôi cũng luôn chỉ có một mình tôi.
Buổi tối, bốn đứa chúng tôi cùng nhau đi ăn ở nhà ăn. Lâm Khê nhiệt tình giới thiệu các loại món ăn, còn Triệu Tiểu Đường thì cứ càm ràm bên cạnh "món này sao lại ngọt thế". Trần Tư Vũ lặng lẽ lắng nghe, thỉnh thoảng lại mỉm cười.
Tôi ngồi giữa họ, vừa ăn vừa nghe họ cười đùa. Điện thoại trong túi, suốt cả ngày hôm nay, không hề đổ chuông một lần nào. Bố mẹ tôi, dường như đã thực sự biến mất khỏi thế giới của tôi.
Tôi cứ ngỡ mình sẽ thấy buồn. Nhưng không. Trong lòng tôi được lấp đầy bởi một cảm giác ấm áp và đủ đầy chưa từng có. Hóa ra, thế giới không có người thân cũng có thể náo nhiệt đến thế. Hóa ra, được người khác cần đến, được người khác quan tâm, lại là cảm giác như vậy.
Ăn xong, bốn đứa chúng tôi đi dạo trong khuôn viên trường. Cảnh đêm ở hồ Vị Danh rất đẹp, chiếc thuyền đ/á ven hồ, bóng dáng tháp Bác Nhã, tất cả đều như một bức tranh. Chúng tôi kể về thời cấp ba của mình, nói về những kỳ vọng đối với đại học. Lâm Khê nói cô ấy muốn gia nhập đội bóng rổ của trường, dẫn dắt đội giành chức vô địch toàn quốc. Triệu Tiểu Đường nói cô ấy muốn đi hết tất cả các con phố ăn vặt ở Bắc Kinh, viết một bản hướng dẫn ẩm thực đầy đủ nhất. Trần Tư Vũ nói cô ấy muốn đọc nhiều sách hơn, sau này trở thành một nhà văn.
Họ hỏi tôi: "Tô Nhiên, còn cậu thì sao? Ước mơ của cậu là gì?"
Tôi nhìn những gợn sóng lăn tăn trên mặt hồ, suy nghĩ rất lâu. Ước mơ của mình là gì?
Trước đây, ước mơ của tôi là đỗ vào một trường đại học tốt, để bố mẹ vui lòng, để họ có thể nở mày nở mặt. Giờ đây, ước mơ đó đã thành hiện thực. Thế nhưng, tôi lại chẳng thấy vui chút nào.
"Mình không biết." Tôi thành thật trả lời.
"Trước đây, hình như mình chưa bao giờ nghĩ cho bản thân mình."
Cả ba cô gái đều im lặng. Lâm Khê bước tới, khoác vai tôi.
"Không sao cả." Cô ấy nói, "Đại học có tận bốn năm cơ mà, đủ để cậu từ từ suy nghĩ."
"Đúng đấy," Triệu Tiểu Đường cũng ghé vào, "Không nghĩ ra thì cứ đi ăn chơi cùng bọn mình trước đã!"
Trần Tư Vũ cũng mỉm cười dịu dàng với tôi.
Khoảnh khắc đó, nhìn gương mặt chân thành của họ, hốc mắt tôi bỗng dưng nóng ran.
Tôi gật đầu thật mạnh.
"Được."