Anh ta đen đi, g/ầy đi, trong mái tóc lấm tấm bụi, ánh mắt kiêu ngạo hống hách năm nào giờ chẳng còn thấy đâu nữa.
Thẩm Thuận Phượng cũng theo sang Thụy Sĩ, nói là để chăm sóc con trai.
Nhưng cái thói làm lo/ạn ở trong nước của bà ta, sang đến đây chẳng dùng được vào việc gì.
Bất đồng ngôn ngữ, không bạn bè, ngay cả việc m/ua thức ăn cũng phải đợi con trai đi làm về mang theo.
Trong cộng đồng người Hoa, người ta vẫn truyền tai nhau:
Cặp mẹ con đó, trước đây oai phong thế nào, giờ thì sao?
Hừ, còn chẳng bằng kẻ ăn mày.
Hồ nước ngoài cửa sổ lấp lánh dưới ánh nắng mặt trời.
Tôi nâng ly cà phê, nhấp một ngụm.
Điện thoại rung lên, là tin nhắn từ Vương Nguyên gửi đến:
"Ngày mai đi xem tuần lễ thời trang không?"
Tôi trả lời một chữ "Được".
Đặt điện thoại xuống, tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Trên mặt hồ có một con thuyền nhỏ màu trắng, đang chầm chậm lướt về phía bờ bên kia.
(Hết)