Để khiến họ dừng tay, đạo lý hay nhân luân đều vô dụng, chỉ có thứ nước bẩn thỉu hơn cả họ mới có tác dụng – năm chữ “con của bố anh” đủ để cả nhà họ ghi nhớ cả đời.

Tôi nhìn ba con người đó – một kẻ đang quỳ, một kẻ đang ch/ửi bới, một kẻ đang giả vờ – mỗi người bọn họ đều mang trong mình những chuyện không thể để lộ ra ngoài, vậy mà lại đang đứng đây phán xét tôi.

Tôi bỗng bật cười.

Không phải cười vì tức, mà là kiểu cười khiến chính tôi cũng phải gi/ật mình, cười xong chính tôi cũng ngẩn người ra một giây.

Mẹ chồng sững lại, bàn tay vẫn đang giơ giữa không trung.

Tôi tận dụng lúc bà ta đang ngẩn người mà lên tiếng.

Tôi lau chỗ nước dính trong kẽ ngón tay, nhìn vào gương mặt bà ta.

Bỗng chốc hiểu ra một điều vô cùng rõ ràng: Trong cái nhà này, c/ầu x/in không có ích, lý lẽ cũng chẳng xong.

Chỉ khi khiến họ sợ hãi, họ mới dừng tay.

Vậy thì tôi sẽ cho họ một lý do để sợ.

“Được, vậy tôi cũng nói một chuyện”.

Tôi dùng miếng giẻ lau sạch nước trong kẽ ngón tay.

“Cái th/ai trong bụng tôi là con của bố anh.”

Vương Cường gào lên, như tiếng lợn bị chọc tiết.

Nó bò dậy từ dưới đất, quay người lao đến đ/ập cửa phòng ngủ của bố mẹ nó.

Nắm đ/ấm đ/ập vào cánh cửa kêu rầm rầm.

Nó vừa đ/ập vừa hét: “Bố, bố ra đây!”

Giọng nó vỡ ra vì lạc điệu.

Mặt mẹ chồng tái mét.

Bà ta lao tới túm lấy tóc tôi, túm ch/ặt đến mức da đầu tôi căng ra.

Miệng ch/ửi bới những lời lẽ bẩn thỉu không thể nghe nổi.

Tôi không chống cự, tay vẫn nắm ch/ặt miếng giẻ, góc giẻ kéo lê trên mặt đất.

Lúc này Triệu Phương Thảo mới đứng dậy từ ghế sofa.

Nó giả vờ giả vịt kéo tay mẹ chồng, nói: “Mẹ, mẹ bình tĩnh đi.”

Nhưng mắt lại liếc về phía phòng sách.

Động tác kéo mẹ chồng của nó chẳng dùng lực chút nào, ngón tay chỉ đặt hờ trên tay áo, sẵn sàng buông ra bất cứ lúc nào.

Tôi hất tay mẹ chồng ra.

Bưng chậu nước lạnh trên bàn lên – đó là nước sáng nay dùng để lau chiếu cho họ, trên mặt nước vẫn còn nổi lềnh bềnh một sợi tóc – rồi tạt thẳng vào mặt họ.

Nước tạt vào mặt mẹ chồng, lên người Phương Thảo, ngay cả Vương Cường đang ló đầu ra sau khe cửa cũng không tránh kịp.

Cả ba người cùng phát ra một tiếng kêu.

Tiếng kêu của mẹ chồng là tiếng ch/ửi, của Phương Thảo là tiếng hét, còn của Vương Cường là tiếng ch/ửi thề.

Phương Thảo hét lên một tiếng rồi nhảy lùi lại.

Khi lau mặt, mi giả của nó rơi mất một nửa, lớp phấn nền trên mặt nhòe nhoẹt trông như q/uỷ.

Nó cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi mới m/ua, mảng lớn vải tối màu bị ướt sũng, dính ch/ặt vào ngựk.

Nó vội vàng dùng tay che lại.

Tôi ném chậu xuống đất.

Cái chậu xoay hai vòng trên sàn rồi mới dừng lại.

“Hầu hạ các người mười năm, kết quả nhận lại là thế này đây.”

Khi nói câu này giọng tôi không hề run, nhưng tay thì r/un r/ẩy.

Tôi giấu tay ra sau lưng.

Trong nhà rối lo/ạn như một nồi cháo.

Vương Cường đ/ập cửa, mẹ chồng ch/ửi bới, Phương Thảo vừa lau mặt vừa dùng ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi.

Cái điều khiển trên bàn trà bị tay áo mẹ chồng quẹt rơi xuống đất.

Viên pin văng ra, lăn dưới gầm ghế sofa.

Đúng lúc đó, cửa phòng sách mở ra.

Bố chồng chống gậy đứng ở cửa, từ đầu đến cuối không lên tiếng, cứ đứng đó như vậy.

Ông mặc chiếc áo sơ mi màu xám, khuy áo ở cổ tay là do tôi kh//âu lại hôm kia.

Tất cả mọi người đều im bặt.

Tiếng ch/ửi của mẹ chồng nghẹn lại trong cổ họng.

Vương Cường cũng thôi không đ/ập cửa nữa, quay đầu nhìn bố, nắm đ/ấm vẫn còn treo lơ lửng giữa không trung.

Khăn giấy trong tay Phương Thảo dừng lại trên mặt.

Ông không nhìn ai cả, chỉ nhìn chằm chằm vào tôi.

Trước khi chống gậy xuống đất, khóe miệng ông gi/ật gi/ật – như thể đang nhịn điều gì đó – rồi mới lên tiếng:

“Phương Hoa, con vào đây với bố.”

Giọng ông không lớn, nhưng mỗi người trong phòng đều nghe rõ mồn một.

Ông quay người đi về phía phòng sách, tiếng gậy chống xuống sàn nghe trầm đục.

Tôi đi theo sau.

Khi lướt qua Phương Thảo, nó đưa tay định níu tay áo tôi nhưng bị tôi hất ra.

Tay nó khựng lại giữa không trung, màu sơn móng tay mới vẽ, đỏ tươi như m/áu nhỏ giọt.

Trước khi cửa phòng sách đóng lại, tôi ngoái đầu nhìn ra phòng khách.

Mẹ chồng đang đổ gục trên sofa, Triệu Phương Thảo đứng đó nhìn chằm chằm vào cánh cửa phòng sách, trên mặt không phải là h/ận th/ù, mà là sợ hãi.

Môi nó mấp máy, hình như đang lẩm bẩm điều gì đó, nhưng không phát ra tiếng.

Tôi thoáng thấy lọ th/uốc bị x/é nhãn trên bàn sách, lòng chợt lạnh buốt.

-- * --

Trong phòng sách có mùi th/uốc, nồng hơn bên ngoài.

Bố chồng ngồi sau bàn làm việc, tựa cây gậy vào tay vịn ghế.

Khi ngước nhìn tôi, gân xanh trên mu bàn tay cầm gậy của ông khẽ gi/ật.

Ông nhìn tôi hai giây, ánh mắt như một mũi dùi băng, rồi bỗng chìm xuống, biến thành một cái giếng sâu.

Ông nhìn tôi không giống nhìn con dâu, mà giống như nhìn một người mà ông đã chờ đợi từ rất lâu.

Tay tôi vẫn nắm ch/ặt miếng giẻ, nước trên giẻ đã lạnh ngắt.

Mùi th/uốc trong phòng sách vẫn nồng nặc như thế.

Bố chồng lấy từ ngăn kéo dưới cùng ra một tờ giấy, đã cũ đến mức ngả vàng, các góc cạnh đều sờn rá/ch, ông đặt lên bàn rồi đẩy về phía tôi.

Ngón tay ông chỉ vào cột kết luận, móng tay được c/ắt rất ngắn, viền không đều lắm, chắc là tự c/ắt, không nhờ tôi giúp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
6 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
7 Mèo của anh Chương 15
9 Đào Hoa Sát Chương 14
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vợ chồng tôi độc lập tài chính suốt tám năm, anh ấy khoe vừa mua nhà cho em gái, đêm đó tôi chuyển ngay 5,8 triệu vào tài khoản mẹ đẻ, một năm sau bố chồng phẫu thuật cần tiền, nghe bác sĩ báo giá anh ấy sững sờ.

Chương 13
Tám năm trước, con dấu đỏ của Cục Dân chính vừa đóng xuống giấy đăng ký kết hôn của chúng tôi, mùi mực còn chưa kịp tan, Quách Dương đã đóng đinh hai chữ "chia tay" vào những ngày tháng tương lai của cả hai.
9