Khi kh//âu, tôi nói với nó:
Cho mẹ thêm vài ngày nữa, chỉ vài ngày thôi—
Trong bụng không có tiếng hồi đáp.
-- * --
Một ngày khác, tranh thủ lúc Phương Thảo đi tắm, tôi lại lẻn vào phòng nó.
Trong nhà vệ sinh nước chảy ào ào, nó vẫn đang hát.
Tôi tìm được một số điện thoại trong chiếc điện thoại cũ của nó, cổng sạc của chiếc điện thoại cũ đã ố vàng, trên màn hình có vài vết nứt.
-- * --
Sau đó mỗi tối, khi cả nhà đã ngủ, tôi nhét tai nghe vào tai, nghe nó và gã đàn ông kia gọi điện thoại cho nhau.
Dây tai nghe quấn quanh ngón tay, hết vòng này đến vòng khác.
Giọng gã đàn ông đó thô kệch, nói chuyện toàn từ ngữ tục tĩu, hai người không nói lời tình tứ mà bàn cách làm sao để chiếm đoạt căn nhà của bố chồng—
Gã đàn ông nói:
“Bố cô sống không được bao lâu nữa đâu”,
Phương Thảo cười một tiếng.
Tiếng cười truyền ra từ tai nghe, nghe rất bí bách.
Tôi lưu lại từng đoạn ghi âm, đặt tên tệp theo ngày tháng, xếp ngăn nắp.
Đến đoạn ghi âm thứ sáu, Phương Thảo nói một câu:
“Dù sao chị ta cũng sắp tàn rồi, đến lúc đó chị ta sẽ chịu tội thay”.
Khi nói câu đó nó đang ăn, giọng nói ậm ừ không rõ.
-- * --
Một hôm đang nhặt rau trong bếp, Phương Thảo đi ra sau lưng tôi, dí điện thoại vào mặt tôi, lại phát đoạn video giám sát hạ đ/ộc, hỏi tôi:
“Đẹp không chị?”
Tay nó nắm điện thoại dí rất gần, suýt nữa đ/ập vào mặt tôi.
Tôi lau tay khô trên tạp dề, ngẩng đầu lên, nhìn nó bằng nụ cười đã luyện trước gương một trăm lần, nói:
“Đẹp lắm.”
Nó sững người một chút, màn hình điện thoại vẫn đang phát đoạn giám sát, tôi quay đầu đi tiếp tục nhặt rau, bẻ đậu que thành từng đoạn từng đoạn.
Ngày bố chồng nhập viện là ba giờ sáng, tiếng xe c/ứu thương đá/nh thức cả dãy phố.
Mẹ chồng mặc đồ ngủ nằm bệt dưới sàn phòng khách khóc lóc.
Vương Cường ngồi xổm ở góc tường ôm đầu.
Phương Thảo đứng ở cửa nhìn điện thoại.
Tôi thu xếp đồ đạc nhập viện cho bố chồng, khăn mặt, chậu rửa mặt, quần áo thay, từng thứ một xếp vào túi.
Khăn mặt là loại mới bóc bao bì, các góc gấp rất ngay ngắn, tôi sờ thử rồi nhét thêm một gói khăn giấy vào trong.
Tôi đi chuyến xe buýt đầu tiên đến b/ệnh viện, trên xe chỉ có tôi và người tài xế đang gà gật.
Đến phòng b/ệnh, bố chồng nằm trên giường, trên người cắm đầy ống, nhắm mắt, mặt trắng bệch cùng màu với ga giường.
Những ngón tay ông thõng xuống thành giường, đầu ngón tay hơi tím tái.
Tôi đứng bên cạnh giường, bỗng nhớ lại nửa tháng trước, bố chồng ngồi ở phòng khách hỏi Phương Thảo:
“Dạo này đêm nào con cũng gọi điện cho ai vậy?”
Phương Thảo sững người một chút, cười nói là bạn học, bố chồng không hỏi thêm nữa, nhưng cái chén trà trên bàn xoay hai vòng.
Lúc đó tôi tưởng ông đã tin, giờ nhìn những nếp nhăn nơi đuôi mắt ông, tôi mới biết ông vẫn luôn ghi nhớ.
Tôi gấp khăn mặt đặt bên gối ông.
Ông mở mắt nhìn tôi một cái rồi lại nhắm lại.
Tôi đứng bên giường đếm nhịp th/uốc truyền xuống, một giọt, hai giọt, ba giọt.
Đếm đến hai mươi tư thì y tá vào thay th/uốc, nhịp rơi của giọt nước thay đổi, thế là tôi đi.
Từ b/ệnh viện ra, tôi đến phòng khám phụ khoa.
Bảng hiệu ở cửa phòng khám hỏng mất một chữ, cứ nhấp nháy liên hồi.
Bác sĩ đưa ra tối hậu thư cho tôi—muộn nhất là tuần sau phải phẫu thuật, kéo dài thêm nữa xuất huyết nặng thì ai cũng không c/ứu nổi.
Bà ấy nói: “Triệu Phương Hoa, trong bụng cô không có đứa bé nào cả, đó là dịch bụng và dính ruột do mang th/ai giả gây ra, cô hiểu chưa?”
Tốc độ nói của bà ấy rất nhanh, vừa nói vừa viết lên b/ệnh án.
Tôi gấp tờ đơn làm bốn rồi nhét vào túi.
Lúc đứng dậy thắt lưng không thẳng lên nổi—bụng lại quặn lên.
Tôi chống tay vào khung cửa phòng khám, ngón tay ấn đến trắng bệch.
Y tá chạy tới đỡ tôi, tôi hất tay cô ấy ra, tự mình bước ra ngoài.
Ngồi xe buýt về nhà, suốt dọc đường tay tôi vẫn ôm bụng—miếng đệm bông đó đã bị mồ hôi thấm đến cứng đơ, các cạnh cọ xát đến mức nổi đầy lông xù.
Tôi ấn qua lớp quần áo, cảm thấy nó đang cử động, lại cảm thấy không phải.
Bánh xe buýt nghiến qua ổ gà, xóc một cái, chấn động khiến bụng tôi đ/au nhói.
-- * --
Ngày hôm sau, bố chồng tự rút kim truyền.
Y tá gọi điện đến nói không ngăn được, nói lúc ông cụ rút kim, đầu kim làm rá/ch da, mu bàn tay chảy một mảng m/áu.
Ông chống gậy về nhà, lúc đẩy cửa bước vào mặt không chút cảm xúc, mu bàn tay dán một miếng băng cá nhân, dán lệch lạc vẹo vọ.
Tôi bật ảnh chụp gã đàn ông kia và đoạn ghi âm mưu đồ của hai kẻ đó cho bố chồng nghe—ngay trong phòng sách.
Ghi âm phát được một nửa, Phương Thảo xông vào, nói là ngụy tạo.
Nó chỉ tay vào mũi tôi m/ắng, nói “mày lấy đâu ra mấy thứ này”.
Tôi bật ngay đoạn thứ hai, gã đàn ông kia nói “cho bố mày ch*t đi”—
Miệng Phương Thảo há hốc không khép lại được, mặt trắng bệch như tờ giấy, tay nó vốn đang chỉ vào tôi, từ từ buông thõng xuống.