Tôi không hỏi thêm, cứ thế đi lên lầu. Đi phía sau cô ta, tôi nghe tiếng bước chân cô ta ngày càng xa, đến khúc cua tầng hai thì dừng lại một chút, rồi lại tiếp tục đi.
Tôi vào nhà, khóa trái cửa, chùm chìa khóa trong túi lại cấn vào người.
Tôi lấy ra nhìn một cái, trong kẽ chữ “Nhà” trên chiếc móc khóa đồng vẫn còn vương lại chút ánh sáng cũ. Tôi lại cho nó vào túi.
-- * --
Buổi tối, tôi đứng trước cửa sổ phòng ngủ chính, đèn đường vẫn sáng, thùng thu gom đồ cũ dưới lầu vẫn còn đó.
Tôi kéo rèm lại, bên phòng khách rất tĩnh lặng.