Tôi đặt điện thoại xuống, rồi lại cầm lên, đọc lại tin nhắn đó một lần nữa nhưng không trả lời.
Ngoài cửa sổ trời bắt đầu đổ mưa, những hạt mưa rơi xuống mái hiên tôn, tiếng kêu lách tách vụn vỡ.
Tối hôm đó, chị Diêu gọi điện bảo tôi chị đã bị đuổi việc, lý do là làm lộ thông tin khách hàng.
Chị ấy định cười một cái, nhưng cười được nửa chừng thì điện thoại ngắt kết nối.
Tôi ngồi bên mép giường, lấy miếng giẻ lau cũ trong túi quần ra đ/è dưới đầu gối, áp điện thoại vào tai nghe một lúc lâu những tiếng tút tút bận rộn.
Miếng vải lạnh ngắt.
Ngoài cửa sổ mưa vẫn chưa tạnh.
Tôi gọi lại, máy đã tắt.
Đêm hôm đó, tôi nghe thấy tiếng động dưới khe cửa.
Tôi bước tới, nhặt lên một tờ giấy có đóng dấu của công ty - "Thông báo chấm dứt hợp đồng lao động và đòi bồi thường", trên đó viết: Vì bạn sử dụng sai quy định chất tẩy rửa của công ty dẫn đến thiệt hại cho khách hàng, công ty chính thức chấm dứt qu/an h/ệ lao động từ hôm nay, không hoàn tiền cọc; yêu cầu giải trình bằng văn bản trong vòng ba ngày, nếu không sẽ căn cứ theo trang 9 của hợp đồng để đòi bồi thường thiệt hại khách hàng 3100 tệ và tổn thất danh dự.
Phía dưới cùng còn một dòng chữ viết tay: "Mày muốn đi kiện ở đâu thì đi, xem có ai tin mày không."
Tôi lật tờ giấy lại, mặt sau trắng trơn, không có ngày tháng hay chữ ký.
Tôi ngồi bệt xuống đất, xếp thông báo đòi bồi thường cùng với các tài liệu trước đó lại với nhau, tiện tay bỏ vào túi hồ sơ chuẩn bị gửi cho thanh tra lao động.
Sau đó tôi trải miếng giẻ lau cũ lên đầu gối, sờ thấy cái góc cứng đó vẫn còn.
Tôi nghĩ bụng, đã đến nước này rồi, tháo ra thôi.
Tôi tháo mép vải ra, từ trong miếng giẻ rơi ra một tờ biên lai cầm đồ, trên đó in tên bà Tiền và mã số của một chiếc nhẫn.
Tôi nhìn chằm chằm vào dãy mã số đó hồi lâu.
Ngày hôm đó chiếc nhẫn lăn ra từ miệng chó, chứng tỏ nó đã sớm quay về tay bà ta.
Bà ta từng đi cầm đồ một lần, rồi lại chuộc về, nhưng vẫn luôn giấu kín tờ biên lai này - bà ta sợ có người phát hiện ra bà ta nghèo đến mức phải đi cầm cả của hồi môn.
Tôi nhặt nó lên, trên miếng vải vẫn còn dính một sợi lông chó.
Ở mép miếng giẻ có dấu vết đã tháo ra rồi kh//âu lại - có lẽ bà Tiền đã bọc tờ biên lai trong miếng giẻ rồi nhét vào hộp giày để giấu sổ sách, con Cam Cam cào rá/ch hộp giày nên kéo luôn cả miếng giẻ ra ngoài.
Tôi ngồi trên sàn nhà, kẹp tờ biên lai vào túi hồ sơ, không nói gì.
Đèn đường ngoài cửa sổ đã sáng, tôi quên mất không bật đèn.
Hôm sau, khi mở điện thoại ra lần nữa, đồng hồ đếm ngược đã nhảy xuống còn 4 giờ.
Dãy số đó chưa bao giờ chạy từng chút một, mà luôn nhảy vọt từng khoảng.
Tôi nhìn nó ba giây, quyết định không tìm truyền thông, không báo cảnh sát, trước tiên cứ gửi tài liệu đi đã.
Tôi điền ba tờ phiếu gửi: một tờ gửi Hiệp hội người tiêu dùng, một tờ gửi Cục quản lý giám sát thị trường, cả hai đều đính kèm bản sao phiếu xét nghiệm và ảnh chụp thăm hỏi bảy hộ gia đình, mỗi nhà một tấm, mặt sau ghi địa chỉ và ngày tháng; một tờ gửi Thanh tra lao động, chỉ viết về chuyện tiền cọc, tờ thông báo đòi bồi thường cũng được kẹp vào trong.
Chai chất tẩy rửa có nhãn mác giả tôi không gửi, bản gốc phải giữ lại để đối chất trực tiếp.
Người ký tên đều là tôi.
Lúc viết phiếu, ruột bút hết mực, tôi thay cái mới rồi viết tiếp.
Chiều hôm đó, tôi đến tiệm photocopy dưới lầu in một bản sao tờ biên lai cầm đồ, rồi ra ngoài, bỏ vào hòm thư nhà bà Tiền.
Trong phong bì không có thư, chỉ có bản sao biên lai cầm đồ.
Tôi bỏ xong không rời đi ngay mà đứng trước hòm thư một lúc.
Có gió thổi, phong bì kêu sột soạt trong hòm thư, tôi mới quay người.
Lúc đi, tôi đếm những tờ quảng cáo trên bức tường cạnh hòm thư: đòi n/ợ, làm giả hóa đơn, làm giả giấy tờ, dán chồng lên nhau ba lớp.
Luật sư lại gửi một tin nhắn, bảo ngày kia nếu không trả tiền theo giấy n/ợ thì sẽ đi xin lệnh kê biên tài sản.
Tôi không trả lời, chụp màn hình tin nhắn lưu vào album, rồi chuyển tiếp vào túi hồ sơ.
Làm xong việc này, tôi đứng bên bàn, cảm thấy tay hơi tê.
Tôi viết vào ghi chú: Chuyện giấy n/ợ, đợi xong việc trước mắt rồi tính sau.
Nhân viên chuyển phát nhanh đến lấy hàng vào chiều tối, hỏi tôi trong túi là gì.
Tôi nói là giẻ lau cũ và vài tờ giấy.
Anh ta cân nhắc một lúc, bảo đồ không ít đâu, rồi bỏ vào túi mang đi.
Tôi nhìn chiếc xe điện của anh ta rẽ khỏi ngõ, đèn hậu lóe lên ở đầu đường rồi biến mất.
Tôi đứng trước cửa phòng trọ, nhìn con ngõ trống trải dưới ánh đèn đường.
Tôi nhét góc giẻ lau vào túi quần, quay người vào nhà, đóng cửa lại.
Ổ khóa vẫn hỏng, tôi lấy ghế chặn cửa, ngồi ngẩn người một lúc.
Con số đếm ngược vẫn dừng lại ở số 4.
Chuyện giấy n/ợ, ngày kia là hạn cuối rồi, tôi vẫn chưa nghĩ ra cách giải quyết.
Đồng hồ đếm ngược nhảy xuống còn ba giờ.
Tôi ngồi trên ghế, lưng ghế chặn cửa, không bật đèn.
Ánh đèn đường lọt qua khe rèm, kéo một vệt sáng chéo trên sàn nhà.
Tôi mở túi hồ sơ, rút bản sao giấy n/ợ ra, đưa lại gần chỗ sáng để nhìn.
Ngày tháng là ngày mùng 10 tháng trước.
Ngày mùng 10 đó tôi không có ở trong thành phố - tôi đang mang chai dầu đó đi tỉnh để xét nghiệm, vé tàu đi về vẫn còn trong túi áo khoác.
Tôi lục vé tàu ra, đặt song song với bản sao giấy n/ợ trên bàn.
Ngày tháng không khớp, nét chữ cũng không phải của tôi.