Nhìn thấy dấu vân tay đỏ trên đó.
Tôi mân mê mép tờ giấy, dấu vân tay đỏ phản chiếu ánh đèn, tôi nhìn hồi lâu mới gấp tờ giấy n/ợ lại.
Tôi mở ứng dụng ngân hàng, thẻ tín dụng tháng này đã chi tiêu vượt mức hai vạn, hạn mức chỉ còn bốn nghìn sáu.
Tôi nhìn chằm chằm vào con số bốn nghìn sáu đó vài giây, không động đậy.
Một vạn hai đã chuyển đi hôm nay đã vắt kiệt cả tiền điện nước tháng này lẫn tiền ăn của con gái tôi.
Tôi tính đi tính lại, con số vẫn không thay đổi.
Tôi tắt điện thoại, kẹp tờ giấy n/ợ dưới gối.
Trước khi đặt xuống, tôi còn cẩn thận nhét mép giấy vào dưới gối cho phẳng phiu.
Sau khi tắt đèn, tôi lại lấy điện thoại ra một lần nữa, mở đoạn ghi âm “làm thủ tục cho có lệ” kia lên nghe, nghe xong, khóa màn hình, đặt điện thoại bên gối rồi nhắm mắt lại.
Trong nhà còn một vở kịch đang chờ tôi.
Ngày mai tôi phải về xem rốt cuộc họ đang diễn trò gì.
Chương 2
Buổi sáng tôi xin nghỉ nửa ngày.
Trước tiên đến cơ quan xử lý xong việc đang dở tay, rồi lại nghiền ngẫm lời của bác cả trong đầu.
Hơn mười giờ, tôi ghé qua ngân hàng, photocopy lại những thứ trong túi giấy da bò mà bác cả đưa hôm qua, bản gốc để lại trong túi xách, bản sao gấp làm hai, kẹp vào phía sau ốp điện thoại.
Rời khỏi ngân hàng, tôi ngồi lại trên bậc thềm ở cửa, nhìn tiệm áo cưới phía đối diện đường, tủ kính vừa thay một mẫu mới, tà váy trắng kéo lê trên sàn, không biết là nhà ai sắp kết hôn.
-- * --
Trưa tôi về nhà mẹ đẻ, vào cửa thấy mẹ đang hầm sườn trong bếp, em trai đang chơi game ngoài phòng khách, gác dép lê lên bàn trà.
Mùi sườn hầm bay ra, tôi đứng ở cửa vài giây, mùi vị đó khiến tôi nhớ về những ngày Tết hồi nhỏ, lúc đó bố vẫn còn.
Tôi đứng ở cửa một lát, gọi một tiếng “Mẹ”.
Trên tủ giày để lọ kem tay mà tôi m/ua cho bà năm ngoái, chưa bóc seal, phủ một lớp bụi dày.
Tôi nhìn thoáng qua rồi không chạm vào.
Bà cũng chẳng thèm quay đầu lại.
“Đến rồi thì tốt, đơn x/ác nhận tiền đặt cọc của em trai con cần bổ sung chữ ký, tiện tay ký luôn đi.”
Tiếng xẻng vẫn không ngừng, âm thanh va vào chảo dầu kêu xèo xèo.
Tôi bước vào phòng khách, trên bàn trà để một tờ giấy, trên cùng in dòng chữ “Đơn x/ác nhận tiền đặt cọc”.
Tờ giấy khá dày, tôi cầm lên, lật đến trang thứ hai mới thấy cột chữ ký bảo lãnh, bên dưới còn có một dòng chữ nhỏ: Nếu người v/ay không trả được n/ợ, người bảo lãnh có trách nhiệm trả thay.
Dòng chữ nhỏ đó in rất dày đặc, tôi ghé sát mắt vào nhìn một lần, rồi lại nhìn thêm lần nữa.
Mẹ tôi đặt phịch nắp nồi xuống.
“Nhìn cái gì mà nhìn, chỉ là ký cái tên thôi mà.”
Nắp nồi va vào mặt bếp kêu “choang” một tiếng.
Tôi nói: “Mẹ, phía sau này còn in chữ ký người bảo lãnh.”
Tôi dựng tờ giấy lên cho bà xem, cánh tay duỗi ra hơi cứng đờ, như thể đang giơ một bằng chứng.
Bà nói: “Cũng như nhau cả thôi. Con ký đi thì em con mới lấy được xe.”
Bà lau tay bước ra từ trong bếp, trên tạp dề vẫn còn dính vết dầu mỡ.
Khi bà nói “cũng như nhau cả thôi”, tôi há miệng nhưng không đáp lại được.
Cảm giác đó như bị ai đó chặn họng — tôi ký thì là bảo lãnh, không ký thì là tôi lắm chuyện, đằng nào tôi cũng chẳng có lý.
Tôi nắm ch/ặt tờ giấy không nhúc nhích.
Bà quay người lại, lau tay vào tạp dề.
“Lúc bố con đi đã dặn dò thế nào, con quên rồi à?”
Câu này vừa thốt ra, tay tôi cầm giấy không động, nhưng đôi vai khẽ run lên.
Lúc bố tôi đi chẳng để lại lời dặn dò nào, chỉ để lại cho bác cả một chiếc túi giấy da bò.
Hôm qua bác cả đưa nó cho tôi, nói “Bố cháu dặn bác giữ kỹ, đợi ngày nào cháu tự mình quyết định được thì đưa lại cho cháu”.
Túi giấy không dán kín, bên trong chỉ có một tờ giấy, chữ của bố tôi, ghi lại lịch sử trả n/ợ, ghi từ năm năm trước đến ba năm rưỡi trước, dòng cuối cùng viết: “Phía Miêu Miêu, không được mở miệng nữa.”
Tôi luôn mang theo bên mình, mép giấy đã vò nát mềm nhũn.
Tôi nói: “Con không quên.”
Giọng hơi khàn, bà không nghe thấy.
Tôi đặt tờ giấy lên bàn trà.
“Để con về xem lại đã. Những năm qua con ký đủ nhiều rồi, lần này mang về xem kỹ rồi mới ký.”
Khi đặt xuống, góc tờ giấy đ/è lên chiếc điều khiển trên bàn trà, tôi dịch nó ra, rồi vuốt phẳng lại góc giấy.
Giọng bà cao lên.
“Con về xem cái gì? Em trai con đang đợi lấy xe đấy.”
Trong phòng khách, tiếng game từ điện thoại em trai vang lên, nó như thể không nghe thấy gì, đầu cũng chẳng ngẩng lên.
Tôi nói: “Nó trả xong hai vạn lần trước đi đã, rồi tính tiếp khoản sau.”
Tôi đứng ở lối vào, tay đã chạm vào nắm cửa.
Khi nói câu này tôi nhìn chằm chằm vào chữ “Phúc” cũ kỹ dán trên cửa, đó là tờ dán từ Tết năm ngoái, các góc đã bong lên rồi.
Bà đuổi theo ra cửa.
“Hà Miêu, cánh của mày cứng rồi đúng không?”
Cái bóng của bà bao trùm lên gạch lát sàn ở cửa, tôi đứng trong cái bóng của bà.
Tôi chưa kịp kéo cửa, em trai tôi đã lên tiếng từ trong phòng khách.
“Chị, chị không ký thì bên showroom nói cuối tuần không khóa đơn, xe sẽ b/án cho người khác đấy. Mẹ đã hẹn với người ta rồi.”