Khi tôi hất tay ra, lực tay của anh ta không giống như đang cố giữ lấy, mà giống như chính anh ta cũng không biết mình có nên giữ lại hay không.

-- * --

Tôi không đến phòng lưu trữ của b/ệnh viện huyện nữa.

Những bản ghi chép tái khám trong ba năm của Chu Khải, từ trước khi tôi quyết định bước chân vào phòng khám kế hoạch hóa gia đình, đã được tôi lấy ra và chụp lại toàn bộ – ảnh được lưu trong album có mật khẩu trên điện thoại, còn bản gốc và bản in thì được ép ch/ặt trong túi xách.

Trở về ngôi nhà cũ của mẹ đẻ, tôi dựa vali vào tường, không bật đèn, ngồi bên mép giường xem từng bức ảnh đó.

Ánh sáng màn hình điện thoại hắt lên mặt tôi.

Tôi lướt xuống dưới, tay run một cái nên lỡ trượt quá đà, rồi lại lướt ngược lên.

Tháng 3 năm 2021, nồng độ t*** t**** 0.5; tháng 1 năm 2022, nồng độ t*** t**** 0.8; tháng 6 năm 2023, vẫn thấp hơn mức bình thường.

Phía sau những con số còn có dòng chữ bác sĩ viết: “Khuyên tái khám định kỳ”, nét chữ nguệch ngoạc, tôi phải nhìn hồi lâu mới nhận ra.

Bên dưới tờ báo cáo cuối cùng là danh mục th/uốc anh ta được kê – viên nang bổ tinh, vitamin E, và thang th/uốc Đông y.

Chữ trên thang th/uốc là viết tay, mùi th/uốc như xuyên qua lớp giấy mà thoảng đến.

Anh ta vẫn luôn lén lút điều trị, chưa từng nói với bất kỳ ai.

Lịch sử ghi lại cho thấy, lần nào anh ta cũng canh đúng giờ sát lúc tan làm mới đến, đăng ký khám dịch vụ, không dùng bảo hiểm y tế, tất cả đều là tiền mặt.

Tôi ngồi trên sàn nhà, lưng dựa vào mép giường, nước mắt trào ra một hồi lâu.

Sàn nhà lạnh lẽo, mông tôi tê dại cả đi nhưng cũng không đứng dậy.

Điện thoại sáng lên, người đồng nghiệp ở phòng lưu trữ gửi tin nhắn:

“B/ệnh viện đang kiểm tra nhật ký truy cập, nhà họ Chu đã gọi điện đến hỏi rồi, sau này cô đừng đến nữa. Lịch sử truy cập tôi đã xóa giúp cô, nhưng chuyện này nếu nhà họ Chu nắm thóp được thì sẽ thành cái cớ, cô tuyệt đối đừng để lộ miệng.”

Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình, ân tình này sau này tôi phải trả.

Muốn nhắn lại một câu “Cảm ơn”, ngón tay dừng trên màn hình vài giây, cuối cùng chỉ nhấn tắt màn hình.

-- * --

Hôm sau, tôi đến Hội Phụ nữ huyện nộp hồ sơ.

Chủ nhiệm tiếp đón lật xem, cân nhắc cách dùng từ:

“Cô có quyền tự chủ về sinh sản là không sai, nhưng nhược tinh có được coi là b/ệnh hiểm nghèo hay không thì mỗi nơi có án lệ khác nhau, vụ kiện này không dễ đá/nh, còn phải xem thẩm phán thụ lý x/ác định thế nào.”

Bà vừa nói vừa rót cho tôi cốc nước, nước đã nguội ngắt.

-- * --

Tối đó, tôi gọi điện cho một luật sư già họ Triệu ở huyện, hẹn gặp vào ngày kia.

Cuộc gọi được thực hiện ở hành lang, bên ngoài cửa sổ đang mưa phùn, tôi đưa tay ra hứng lấy hai giọt nước.

Trước khi cúp máy, tôi nghe thấy phía bên kia điện thoại có tiếng trẻ con gọi “Ông ơi”, luật sư Triệu đáp lại:

“Ơi, ông đây.”

Tiếng đáp lại ấy rất tự nhiên, tôi cầm điện thoại, đứng ch/ôn chân ở hành lang không động đậy.

Ông ấy cũng có cháu nội.

Lẽ ra tôi cũng sắp có một đứa con rồi.

Tôi dùng tay ấn ch/ặt lên chiếc túi, ấn thật lâu, cái khuy trên túi cấn vào tay đ/au điếng, tôi cũng không buông.

Gọi điện xong, tôi men theo hành lang trở về phòng, cánh cửa gỗ của ngôi nhà cũ phải đẩy mạnh mới mở ra được.

-- * --

Đêm khuya, tôi ở lại nhà cũ của mẹ đẻ, trằn trọc không ngủ được, bèn ngồi dậy lấy tấm ảnh siêu âm từ trong túi ra, nhìn một cái rồi khóa vào ngăn kéo.

Chìa khóa vặn hai vòng, tôi rút ra nắm ch/ặt trong lòng bàn tay, một lúc sau mới buông ra.

Trước khi nằm xuống, tôi mở ứng dụng ghi chú trên điện thoại, viết vài chữ:

“B/ệnh án Chu Khải, ba năm. 2021/2022/2023.”

Viết xong tôi khóa màn hình, màn hình điện thoại tối sầm lại.

Đến rạng sáng, tôi nghe thấy tiếng chó nhà hàng xóm sủa ngoài cửa sổ, sau khi tiếng sủa dứt, tôi nghe thấy mẹ mình ở phòng bên khẽ xoay người, thở dài một tiếng thật dài.

Tôi cứ nằm nghe cho đến khi trời tờ mờ sáng mà vẫn không sao chợp mắt.

Tôi nắm ch/ặt điện thoại, ngón tay gõ nhẹ lên màn hình hai cái – như thể để lại cho ai đó một lời nhắn chưa kịp gửi đi.

Sau đó, cuối cùng tôi cũng lơ mơ nhắm mắt lại.

Tôi khởi kiện Chu Khải với lý do “Che giấu b/ệnh hiểm nghèo trước hôn nhân”, yêu cầu hủy bỏ hôn nhân và phản tố đòi lại sính lễ.

Ngày ra tòa tôi mới biết – Chu Đại Dũng đã sớm nhìn thấu từng bước đi của tôi.

-- * --

Luật sư Triệu hẹn tôi gặp ở quán trà, sau khi nghe xong những tình huống tôi kể, mắt ông sáng lên:

“Vụ này có thể đá/nh được.”

Ông châm một điếu th/uốc, hút được một nửa rồi nói tiếp:

“đá/nh thì đá/nh, nhưng phải khẩn trương.”

Ông nói, trong các căn cứ pháp lý để hủy bỏ hôn nhân, việc che giấu b/ệnh hiểm nghèo là then chốt; nhược tinh có được tính hay không thì đã có án lệ, nhưng phải tranh luận.

Ông xoay xoay chén trà, đáy chén gõ nhẹ lên mép bàn:

“Đổi cách nói cho cô dễ hiểu nhé – không phải là ly hôn, mà là hủy bỏ hôn nhân, tức là khiến cuộc hôn nhân này từ đầu đến cuối không có hiệu lực, sính lễ cũng phải nhả ra. Chứng cứ phải thật vững chắc.”

-- * --

Về nhà, tôi thức trắng đêm in toàn bộ hồ sơ tái khám ba năm của Chu Khải, đóng thành tập.

Máy in bị kẹt giấy một lần, tôi rút tờ giấy bị kẹt ra, vụn giấy dính đầy tay, phải dùng khăn ướt lau sạch rồi mới làm tiếp.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
6 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
7 Mèo của anh Chương 15
9 Đào Hoa Sát Chương 14
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vô tình bắt gặp thư ký chỉnh thắt lưng cho chồng, nghe anh ta thì thầm: 'Vợ tôi vẫn chưa biết chuyện tôi đã ly hôn', tôi lặng lẽ bán đi 59% cổ phần. Hôm sau trở lại công ty, cả hai người họ kinh hồn bạt vía.

Chương 15
Cà vạt của Hàn Lộ Khê lệch sang một bên, hai cúc áo sơ mi được mở ra, để lộ một mảng ngực săn chắc. Trên mặt anh treo nụ cười cưng chiều mà tôi chưa từng thấy bao giờ, trong nụ cười ấy đong đầy sự dịu dàng.
16