Tôi lại tìm ra ảnh cưới, Chu Khải trong ảnh cười trông thật thà chất phác. Tôi nhìn vào mắt anh ta trong ảnh, rồi úp bức ảnh xuống bàn.
Sau khi úp xuống, tay tôi vẫn ấn trên mặt sau khung ảnh, vài giây sau mới nhấc ra.
-- * --
Ba ngày trước phiên tòa, luật sư Triệu gọi điện cho tôi, giọng ông thay đổi:
“Lâm Hiểu, nhà họ Chu đã nhờ người gọi điện cho trưởng văn phòng của tôi. Đối tác làm ăn của văn phòng có qu/an h/ệ kinh doanh với Chu Đại Dũng, nên bên trên yêu cầu tôi rút lui.”
Đầu dây bên kia có tiếng click chuột, vừa nói với tôi, ông vừa xử lý các tài liệu khác.
Tôi trấn tĩnh lại:
“Vậy còn ông thì sao?”
Hỏi xong tôi mới thấy cổ họng mình khô khốc, bèn nói thêm một câu:
“Nếu ông thấy khó xử, tôi hiểu mà.”
Luật sư Triệu im lặng một lát:
“Vụ án tôi vẫn tiếp tục theo, nhưng cô phải chuẩn bị tâm lý.”
Ông ngập ngừng:
“Chuẩn bị tài liệu cho kỹ, đừng để nhà họ Chu biết trước.”
-- * --
Đêm trước phiên tòa, Chu Khải gửi cho tôi hai chữ:
“Yên tâm.”
Tôi nhìn chằm chằm màn hình rất lâu, không trả lời.
Sau này tôi mới nhớ ra, trước tin nhắn đó, dòng chữ “Đối phương đang nhập...” đã sáng lên suốt năm phút, cuối cùng chỉ gửi lại hai chữ đó.
Lúc đó tôi cứ tưởng là lời an ủi, sau này mới hiểu, đó là kết quả sau cả một đêm anh ta dằn vặt – anh ta muốn tôi tự rút đơn kiện, để anh ta không phải nói dối trước tòa.
Tôi lật úp điện thoại xuống tủ đầu giường, rồi lại lật lên xem, rồi lại úp xuống, lặp lại ba lần.
-- * --
Ngày ra tòa, tôi ngồi ở ghế nguyên đơn, Chu Khải đối diện mặc chiếc áo sơ mi trắng, mu bàn tay có một vết bầm, từ đầu đến cuối không ngẩng đầu lên.
Vết bầm đó màu xanh tím, lộ ra một góc ở cổ tay áo.
Luật sư Triệu đưa ra b/ệnh án và hồ sơ tái khám, thẩm phán xem xong liền hỏi Chu Khải:
“Trước khi kết hôn, anh có biết mình bị nhược tinh không?”
Thẩm phán hỏi xong, cả phòng xử án im lặng vài giây, tôi nghe thấy tiếng thở của chính mình vô cùng rõ ràng.
Chu Khải im lặng vài giây rồi nói:
“Không biết.”
Nói xong hai chữ đó, anh ta mím môi, đôi môi tái nhợt.
Giọng anh ta yếu ớt, nói xong còn vô thức liếc nhìn hàng ghế dự thính.
Chu Đại Dũng đang vắt chéo chân, cầm một tờ trát tòa, không nhìn anh ta.
Đúng lúc đó tôi nhìn sang, Chu Đại Dũng cũng đang nhìn tôi – ánh mắt ông ta không giống nhìn kẻ th/ù, mà giống nhìn một đứa trẻ làm sai việc.
Ông ta mấp máy môi như muốn nói gì đó, cuối cùng không nói ra, quay mặt đi.
Tôi sững sờ tại chỗ, nhìn chằm chằm vào ông ta.
Tôi không ngờ anh ta lại nói “Không biết” trước mặt thẩm phán.
Lúc đó tôi chợt nghĩ, liệu lời nói dối này có phải anh ta đã soạn sẵn từ lâu, đã luyện tập trước gương ở nhà rồi không.
Tôi nghe thấy giọng mình hỏi:
“Anh không biết? Lúc anh quỳ trước mặt tôi c/ầu x/in tôi đừng nói với mẹ anh, anh không biết sao?”
Khi tôi nói, tay tôi nắm ch/ặt lấy mép bàn, các ngón tay siết đến trắng bệch.
Chu Khải nắm ch/ặt vạt áo, môi r/un r/ẩy nhưng không sửa lời.
Anh ta cúi đầu, tôi thấy mảng da sau cổ anh ta căng cứng.
Luật sư phía bên kia đứng dậy:
“Xin tòa lưu ý, nguyên đơn đã ký vào giấy tự nguyện ph/á th/ai, cô ta chủ động từ bỏ th/ai nhi, đây là bằng chứng quan trọng nhất.”
Ông ta nhấn mạnh từ “tự nguyện” rất rõ ràng.
Luật sư Triệu tranh luận:
“Bị đơn che giấu b/ệnh hiểm nghèo, thuộc hành vi l/ừa đ/ảo...”
Tay ông đang lật tài liệu chợt khựng lại – thẩm phán đang cúi đầu xem bản sao tờ giấy đồng ý, không ngẩng đầu lên.
Thẩm phán hỏi tôi bản gốc của báo cáo khám sức khỏe tiền hôn nhân, tôi nói đã bị Chu Khải thu giữ.
Nói xong tôi mới biết mình lỡ lời – bút của luật sư phía đối diện dừng lại, liếc nhìn về phía tôi.
Tôi không nói dối.
Đêm đó anh ta quỳ dưới đất c/ầu x/in tôi đừng nói với mẹ anh, rồi tiện tay gi/ật lấy báo cáo từ tay tôi, nói “Tờ này không được giữ lại, để mẹ tôi thấy thì ch*t người mất”.
Tôi mềm lòng nên để mặc anh ta lấy.
Điện thoại tôi chỉ có hai tấm ảnh, nhưng thẩm phán lại đòi xem bản gốc.
Chu Khải nói:
“Thu giữ? Tôi không nhớ có thứ này.”
Lúc anh ta nói không nhìn tôi mà nhìn chiếc cốc nước trên bàn thẩm phán.
Phiên tòa tiến hành được một nửa, sắc mặt luật sư Triệu đã xám xịt.
Ông cúi đầu lật tài liệu rồi lại khép lại, vặn nắp cốc trà ra rồi vặn vào, lặp lại mấy lần.
Khi nghỉ giải lao, ông gọi tôi ra cầu thang, điếu th/uốc kẹp trong tay vẫn không châm lửa, giọng đ/è rất thấp:
“Tôi xin lệnh điều tra để lấy hồ sơ gốc khám sức khỏe tiền hôn nhân, tòa án ngâm không phê duyệt, đến khi xong thủ tục thì đã là đêm trước ngày xử – không kịp nộp nữa. Đơn xin loại trừ bằng chứng của phía bên kia cũng không bị thẩm phán bác bỏ tại tòa. Vụ này hy vọng thắng không cao đâu, cô phải chuẩn bị tâm lý.”
Cửa cầu thang hé mở, Chu Khải từ khe cửa lẻn vào, cúi đầu, giọng nói rất gấp gáp:
“Bố tôi đã nhờ người điều tra người đồng nghiệp đã tra c/ứu hệ thống ra vào... Ông ấy nói ông ấy đang nắm giữ camera giám sát, cô rút đơn thì ông ấy sẽ không đi báo án.”