Tôi tiếp tục lục lọi chiếc rương, dưới đáy những bộ quần áo cũ của Trần Phương, tôi tìm thấy một chiếc túi vải. Túi được kh//âu bằng vải ga giường cũ, đường kim mũi chỉ xiêu vẹo, có lẽ là do chính tay chị ấy tự kh//âu.
Bên trong bọc một xấp ảnh nhỏ: ảnh chụp chung của chị với mẹ chồng, ảnh chị chụp cùng mấy cô gái trong làng, và một tấm ảnh chân dung chị đứng dưới gốc cây hồng cười rất tươi.
Chị cười lên trông rất xinh, dù răng hơi khấp khểnh nhưng chẳng hề ảnh hưởng gì.
Tôi lật tấm ảnh đó lại, mặt sau viết một dòng chữ: “Mẹ, con đi đây, đợi khi nào mẹ nghĩ thông suốt thì con về. Phương.”
Dòng chữ được viết bằng bút bi, nét rất to, là lời nói dỗi hờn của một cô gái lúc đang bực tức, chẳng ngờ lại trở thành di ngôn.
Cây hồng trong ảnh chính là cây ở phía sau núi.
Thân cây to, tán cây rộng, dưới gốc chất đầy đ/á tảng, trong kẽ đ/á mọc đầy cỏ dại.
Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh rất lâu, trong lòng tự nhủ: Cây hồng này chính là trung tâm của câu chuyện, cũng là điểm kết thúc.
Cây mọc trong đất, dưới đất ch/ôn người, người đã nằm dưới đó mười hai năm rồi.
-- * --
Sau khi trời tối, tôi nghe thấy tiếng động dưới lầu-- mẹ chồng lại phát b/ệnh, bà đang gào thét, kèm theo tiếng đ/ập phá đồ đạc.
Trần Viễn đang dỗ dành bà, bố chồng thì quát “đem th/uốc lại đây”.
Tiếng đổ vỡ rất lớn, giống như bát sứ bị đ/ập tan trên nền nhà.
Tranh thủ lúc họ đang bận rộn, tôi đưa điện thoại ra góc cửa sổ có sóng tốt nhất, cánh tay giơ lên mỏi nhừ, phải đổi tay hai lần.
Hai tin nhắn đã được gửi đi.
Khi màn hình hiển thị “Gửi thành công”, tôi nhét điện thoại vào trong áo Iót, dựa vào tường thở hổ/n h/ển.
Bởi vì trong tin nhắn cuối cùng, tôi đã thêm một câu: Nếu cháu ch*t, hãy điều tra Trần Bá Bình và Trần Viễn.
Khi viết câu này ngón tay tôi không hề dừng lại, tôi viết một mạch, giống như đang viết di chúc vậy.
Tin nhắn đã gửi đi, tôi dựa vào tường đợi.
Đợi rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng rằng sóng không hề gửi được, lâu đến mức tôi đã giơ điện thoại lên khe sắt xem màn hình mười mấy lần.
Màn hình vẫn tối om, không có tin nhắn mới nào đến.
Nửa đêm, mẹ chồng mò lên gác mái.
Bà mở cửa bằng chìa khóa-- vào lúc bước vào, tay bà r/un r/ẩy nhưng ánh mắt lại rất tỉnh táo-- hôm nay bà không bị ép uống th/uốc, bố chồng s/ay rư/ợu ngủ như ch*t, còn Trần Viễn trong lúc vội vàng đã quên đem th/uốc tới.
Bà nắm lấy khe hở này, trút ra hết những tảng đ/á đã đ/è nặng suốt mười hai năm.
Bà nhìn tôi, nói: “Con Phương ở dưới gốc cây hồng sau núi”, giọng rất bình thản, giống như đang nói về một sự thật đáng lẽ phải được nói ra từ lâu nhưng chưa ai dám nghe.
Nói xong bà đứng ở cửa gác mái, ánh trăng từ khe sắt chiếu vào, rọi lên mặt bà, những nếp nhăn trông như được khắc bằng d/ao.
Tôi kéo bà ngồi xuống, để bà tựa vào vai mình, hỏi bà “năm đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì”.
Bà nắm ch/ặt tay tôi, nắm rất ch/ặt: “Đầu óc mẹ lúc tỉnh lúc mơ, con nghe cho kỹ, những lời dưới đây mẹ chỉ nói một lần thôi.”
Bà kể rằng hôm đó sau khi cãi nhau, bà đến kéo Phương, Phương hất tay bà ra rồi lùi lại, vấp phải bậc cửa ngã xuống.
Gáy đ/ập vào bậc đ/á, gọi mãi không tỉnh, bà tưởng con bé đã ch*t rồi, h/oảng s/ợ quá nên gọi Trần Bá Bình.
Trần Bá Bình từ bên ngoài vào, nhìn qua rồi nói: “Đừng làm ầm ĩ, bế nó theo tao.”
Ông ta bế Trần Phương lên sau núi, chọn đúng cây hồng đó.
Mẹ chồng theo sau, vừa đi vừa khóc, đến khi tới dưới gốc cây hồng thì chân bà nhũn ra, quỳ rạp xuống đất không đứng dậy nổi.
Bà quỳ ở đó, nhìn Trần Bá Bình đào đất, từng nhát từng nhát, đống đất càng lúc càng cao.
Cái hố do Trần Bá Bình đào, sau khi ch/ôn Trần Phương xong, ông ta trồng một cây hồng dại lên trên, đứng song song với cây hồng già ban đầu.
Đến tận hôm nay, cây hồng con đó đã lớn thành cây cổ thụ, chẳng ai phân biệt được đâu là cây già, đâu là cây ch/ôn người.
Tán của hai cây quấn vào nhau, rễ cũng quấn lấy nhau.
Khi bà nói những lời này, ánh mắt rất sáng, nhưng nói xong câu đó, bà lại bắt đầu r/un r/ẩy, miệng lẩm bẩm: “Phương ơi đừng sợ, mẹ đưa con về nhà.”
Tôi ôm lấy bà, biết rằng sự tỉnh táo của bà giống như một ngọn nến, chỉ có thể ch/áy sáng trong chốc lát.
Mẹ chồng nói năm đó Trần Viễn mười hai tuổi, nửa đêm thức dậy đi vệ sinh, nhìn thấy họ từ sau núi trở về, trên người đầy bùn đất.
Thằng bé không hỏi, trốn về phòng giả vờ ngủ.
Sáng hôm sau ăn cơm nó vẫn ăn như bình thường, ăn xong lại cắp sách đi học.
Từ ngày đó, bí mật này đã cắm rễ vào xươ/ng tủy của mỗi người trong gia đình này, lớn lên cùng với xươ/ng cốt, không thể tách rời.
Tôi nghe xong không nói gì, ôm lấy vai mẹ chồng để bà tựa vào mình.
Vai bà rất hẹp, những khúc xươ/ng cọ vào cánh tay tôi.
Một lúc sau tôi nói: “Mẹ, mẹ phải giúp con gái mẹ lần cuối cùng”, bà ngẩng đầu nhìn tôi, tôi hỏi: “Việc mẹ sợ ánh sáng, Trần Viễn và bố cũng biết đúng không?”
Bà gật đầu, gật rất chậm, như thể đang hạ quyết tâm rất lớn.
Tôi nói: “Vậy con có một cách, sáng mai khi họ tới bắt con, mẹ giúp con một việc nhé.”