Khi ta đi thăm tù, ta mang theo một bát mì dương xuân mà đệ đệ thích, lúc đưa đến cửa lao, mì đã vón thành một cục, nước dùng đổ hết vào hộp đựng cơm.
Cách hàng rào gỗ, ta nhìn thấy nó ngồi xổm ở góc tường, vết thương trên mặt là mới thêm, mắt phải sưng húp chỉ còn lại một đường chỉ.
Khi nhìn thấy ta, nó vô thức giơ tay che mặt, có lẽ chính nó cũng không nhận ra hành động đó.
Đôi môi nó mím ch/ặt hồi lâu, nứt ra mấy đường khô khốc.
Đôi môi mấp máy mấy lần, mới nặn ra được một câu:
“Tỷ, đệ không phóng hỏa.”
Giọng nói khô khốc và khàn đặc, khi nói ra mắt nó đã ươn ướt, nhưng không khóc.
Ta cúi đầu nhìn đám rơm rạ trải trên nền nhà lao, trên rơm có một con rệp ẩm đang bò.
“Ta biết.”
Ta đáp lại hai chữ này, đẩy hộp cơm qua khe hàng rào--mì tuy đã vón cục, nhưng dù sao cũng ăn được.
Cổ họng như bị giấy nhám mài qua, khi nói ba chữ “ta biết”, mỗi chữ đều như cứa vào lòng.
Nó nhận lấy hộp cơm, ngón tay chạm vào mu bàn tay ta, lạnh như băng.
Khi rời khỏi đại lao, lòng bàn chân ta giẫm lên những phiến đ/á xanh lát ở cửa lao, những phiến đ/á đã bị vô số người đến thăm tù mài mòn tạo thành những vết lõm nhẵn nhụi.
Chui vào kiệu, hốc mắt cay xè, ta ngửa đầu tựa vào thành kiệu, cố gắng chớp mắt--không được khóc, khóc là phí sức lực.
Nhưng vẫn có thứ gì đó trào ra từ khóe mắt, ta lấy tay áo lau đi, làm ướt mu bàn tay. Cứ coi như là bụi bay vào mắt vậy.
Ta nghe thấy phu kiệu bên ngoài hỏi “Cô nương đi đâu”, hỏi ba lần ta mới đáp:
“Vương phủ.”
-- *
Ngoài phủ chật kín dân chúng.
Thủ phụ để Thuận Thiên Phủ tung tin, nói vụ ch/áy Túy Tiên Lâu đã th/iêu ch*t hai tiểu nhị, tất cả đều do người của Vinh Thân Vương xông vào phòng sổ sách gây ra.
Có một bà lão đang lau nước mắt, nói trong số người bị th/iêu ch*t có một người là anh em họ của cháu trai bà.
Trong đám đông đen đặc người, có người giơ bảng ch/ửi “tham quan”, trên bảng vẽ hình Vinh Thân Vương, đôi mắt vẽ to hơn cả quả óc chó.
Ta nhìn thoáng qua tấm bảng từ khe màn kiệu, vội vàng kéo rèm lại.
Ta lấy sổ sách từ trong ống tay áo ra, dùng bút mòn vẽ vòng tròn thứ tư lên trang Túy Tiên Lâu, lực mạnh đến mức làm rá/ch cả giấy.
Bên ngoài truyền đến tiếng chuông chiều của ngôi chùa, từng tiếng từng tiếng nối nhau.
Khi ta đếm đến tiếng thứ mười tám, trong đầu bỗng nhảy ra chữ “hai mươi lăm ngày” mà Vinh Thân Vương phê.
Tính toán trên đầu ngón tay--ngày đó là ngày hai mươi lăm, việc tra xét Túy Tiên Lâu mất hai ngày, ngày tra xét thì lửa ch/áy, đợi Thuận Thiên Phủ lập án, thẩm vấn, lăn tay, đến khi ta đi thăm tù, lại đã qua ba ngày.
Chỉ còn mười tám ngày nữa. Mười tám ngày, sổ sách đã bị th/iêu, nhân chứng đã bị nh/ốt vào đại lao, Vinh Thân Vương đã bị cấm túc.
Ta dùng bút mòn viết lên giấy “Túy Tiên Lâu bị ch/áy--chứng cứ tiêu hủyđệ đệ vào ngụcVinh Thân Vương cấm túcchỉ còn mười tám ngày”, viết xong liền ném bút lên bàn.
Cán bút lăn hai vòng trên bàn rồi rơi xuống đất, ta không nhặt.
Ta nhìn chằm chằm vào cây bút mòn dưới đất hồi lâu, mực trên đầu bút đã khô, nứt ra thành mấy mảnh, như một đóa hoa héo úa.
Đêm khuya, sau khi Vinh Thân Vương bị cấm túc, lần đầu tiên ta gặp lại người--người ngồi trong thư phòng, dưới ánh đèn gương mặt vàng vọt.
Ta định gọi người qua khe cửa, nhưng chưa kịp mở miệng đã thấy người cúi đầu ho mấy tiếng, sau đó lấy khăn che miệng.
Khi chiếc khăn dời đi, ta đứng trong khe cửa nhìn thấy trên đó có một vệt đỏ sẫm.
Người nhanh chóng gấp chiếc khăn lại nhét vào ống tay áo, khi ngẩng đầu lên đã khôi phục vẻ thường ngày, nói với ngoài cửa sổ:
“Vào đi, đứng bên ngoài gió lùa.”
Ta đẩy cửa vào, người không nhắc nửa lời về chuyện chiếc khăn.
Ta cũng không hỏi.
Ngày thứ mười tám
Khóc xong, ta lấy nước đ/á rửa mặt.
Nước lạnh buốt chảy dọc theo cằm vào cổ áo, khiến chân răng ta tê rần. Ta vắt chiếc khăn ướt lên vành chậu đồng, soi mình vào mặt nước sóng sánh trong chậu--mắt đỏ sưng, mấy vết nứt khô khốc trên môi vẫn còn đó.
Mười tám ngày, không được khóc nữa.
Ta nhặt cây bút mòn dưới đất lên, đầu bút nứt rồi nhưng vẫn dùng được.
Con đường của con cá lớn trong sổ sách đã bị ngọn lửa Túy Tiên Lâu th/iêu đ/ứt, hóa thành tro bụi trong ánh lửa, tro bay khắp nơi theo gió, nước trong con mương kia giờ chắc vẫn còn lềnh bềnh những mảnh ch/áy xém.
Nhưng ta không m/ù--dấu vết của lũ cá nhỏ vẫn còn nằm dưới bùn. Khi cá lớn bơi sẽ b/ắn lên bọt nước, cá nhỏ chỉ có thể cọ sát dưới đáy bùn mà qua, nơi nó đi qua sẽ để lại dấu vết.
Đêm đó ta tự nh/ốt mình trong phòng sổ sách, cài then cửa từ bên trong. Khi cài cửa phát hiện chiếc khuy đồng trên then cửa đã lỏng, lắc một cái là kêu lạch cạch.
Ta sàng lọc lại từng dòng chữ nhỏ trên sổ sách, không phải để tìm mật mã--con đường mật mã đó đã bị dầu trẩu tưới đẫm rồi--mà là để tìm những cái tên mà Thẩm Nghiên Thư lười giấu.
Hắn là kẻ tinh khôn, nhưng lại lười, những con số quá nhỏ hắn chẳng buồn mã hóa.
Nhà họ Thẩm thu tiền cho Thủ phụ, chưa bao giờ chỉ dựa vào các thương nhân lớn. Sổ sách của thương nhân lớn ghi chép rõ ràng, mỗi khoản đều giấu trong mật mã.