Tôi bưng th/uốc giả đi về phía trạm y tá, bị một người đàn ông đẩy giường b/ệnh chặn lại ở hành lang.

Trên chiếc giường ông ta đẩy, một ông lão đang nằm, sương trắng trong mặt nạ oxy lúc có lúc không.

Ở chân giường treo một lá bùa bình an bằng nhựa, trên tua rua buộc một chiếc móc khóa nhỏ của hãng taxi.

Ông ta nhìn tôi một cái, gật đầu: “Dáng vẻ cô mặc đồng phục y tá làm tôi nhớ đến một y tá già từng chăm sóc cho con trai tôi trước đây.”

Tôi hỏi vậy sao.

Ông ta gật đầu rồi đẩy giường đi tiếp.

Trên tay ông ta có những vết chai do cầm vô lăng.

-- * --

Năm giờ chiều, tôi đợi Chu Mẫn ở cổng sau b/ệnh viện.

Bà ấy đến muộn hơn giờ hẹn, tay xách một chiếc túi vải, bên trong là vài cuốn giáo trình điều dưỡng.

Khi bà ấy nhét túi vải vào tay tôi, ngón tay nhấn lên mu bàn tay tôi một cái: “Trong giáo trình có kẹp chìa khóa. Gian tạp vật nằm sau tòa nhà ký túc xá, đi vào từ con hẻm bên cạnh phòng nồi hơi, sau mười giờ tối không có ai đâu.”

“Tối nay tôi không đi được--bảng phân ca đột nhiên thêm ca đêm của tôi, có người đang canh chừng.”

Bà ấy nhấn mạnh mấy chữ “có người đang canh chừng”.

Nói xong bà ấy bước nhanh đi. Đi được hai bước lại quay đầu lại: “Đống quạt hỏng trong cùng gian tạp vật, cái ở ngoài cùng bên phải ấy. Đừng bật đèn, dùng điện thoại mà soi.”

Sau đó bà ấy biến mất ở góc tòa nhà ký túc xá.

-- * --

Đêm đó tôi trực ca. Bảo vệ tầng hai là lão Vương không lên, nhưng trong hành lang đối diện trạm y tá có một người đang ngồi--không phải b/ệnh nhân, mặc thường phục, đang xem báo.

Cứ mười mấy phút ông ta lại ngẩng đầu nhìn về phía trạm y tá một lần.

Tôi để ý thấy trên cổ tay ông ta có một chiếc đồng hồ kiểu cũ, dây đeo bằng da, kiểu dáng rất cổ.

Tôi chưa từng gặp ông ta, nhưng ánh mắt ông ta từng dừng trên người tôi một lần--cái cảm giác bị ánh mắt của người khác ghim ch/ặt vào ghế.

-- * --

Một giờ sáng, đồng hồ đếm ngược trong đầu tôi nhảy một nhịp--Ngày thứ 8, chỉ còn 22 ngày.

Tôi thay thường phục, vòng ra từ cửa sau tòa nhà nội trú, đi vào con hẻm cạnh phòng nồi hơi. Trong hẻm có mùi xỉ than, đèn đường tắt ngóm.

Tôi dùng ánh sáng màn hình điện thoại soi đường, đi đến cửa gian tạp vật, khóa cửa sắt đã bị người ta cạy--lưỡi khóa lệch đi, trên khung cửa có vết cạy mới, nhưng vết cạy rất nông, giống như dùng tua vít nạy một cái rồi bỏ cuộc--có lẽ có người đi ngang qua nên ông ta không kịp làm tiếp.

Tôi nắm ch/ặt chìa khóa trong tay, đẩy cửa ra, trục cửa rỉ sét phát ra tiếng rít chói tai.

Năm năm qua gian tạp vật này đã thay đổi công năng ba lần, biển tên cửa cũng thay đổi hai bận--nơi nguy hiểm nhất lại là nơi không ai ngờ tới.

Trong gian tạp vật chất đầy khung giường cũ và quạt hỏng, bụi bặm rất nhiều khiến tôi ho sặc sụa một lúc lâu.

Sờ vào đống quạt trong cùng, đếm từ phải sang trái, cái ngoài cùng bên phải--lớp bụi trên lồng quạt dày cả đ/ốt ngón tay.

Mở lồng quạt ra, bên trong nhét một phong bì giấy kraft, quấn băng dính mấy lớp.

Tháo phong bì ra, bên trong là ba bản ghi chép số lô gốc của khớp nhân tạo quá hạn và bảng đối chiếu b/ệnh án viết tay.

Phong bì phồng lên, không chỉ có giấy mà còn có thứ gì đó khác.

Số lô bị khoanh bằng bút đỏ, bên cạnh chú thích “Đã quá hạn, đổi nhãn”.

Ngày phẫu thuật tháng 3 năm 2019, ba ca phẫu thuật dùng cùng một lô khớp quá hạn, cả ba b/ệnh nhân sau phẫu thuật đều xuất hiện biến chứng nghiêm trọng.

Trong phong bì kẹp một mẩu giấy viết bằng bút chì: “Tôi đã bị nhắm tới. Lấy đồ đi, đừng liên lạc với tôi.”

Tôi gấp mẩu giấy lại, nhét cùng với bản ghi chép số lô vào túi áo Iót trong.

Cuối cùng, tôi lật ngược phong bì lại, một vật cứng nhắc trượt ra.

Dưới cùng phong bì còn có một cuốn sổ tay bìa xanh--bìa ngoài mòn đến mức bóng loáng, góc trên bên trái viết ba chữ bằng bút chì: “Chuỗi bằng chứng.”

Chữ của mẹ tôi.

Khi ngón tay tôi chạm vào ba chữ đó, tôi đã ngồi xổm trong gian tạp vật rất lâu.

Cuốn sổ từng bị x/é, ở giữa thiếu mất mấy trang, vết x/é rất mới.

Lật đến trang cuối cùng có chữ, mẹ tôi viết một dòng bằng nét chữ rất nhỏ: “Triệu Minh Viễn (Phó giám đốc Sở Y tế), phụ trách phê duyệt dược phẩm thiết bị, ngày 14 tháng 3 năm 2019 tại phòng họp văn phòng viện, có mặt.”

Ở cuối trang bên cạnh, bằng nét chữ nhỏ hơn nữa viết “Gảnh, thứ Tư”--lúc đó tôi không để ý lắm.

Tôi nhét cuốn sổ bìa xanh vào thắt lưng, dùng áo che lại.

Lại đưa tay sờ vào bên phải cái quạt--trên mẩu giấy của Chu Mẫn viết “bên phải quạt cũ còn một túi nữa”, nhưng chỗ đó trống không.

Phủ đầy bụi, có một vết hằn hình vuông rõ ràng--đồ đã bị lấy đi rồi.

Trên vết hằn tích một lớp bụi mỏng, trông có vẻ không phải bị lấy đi hôm nay.

Người lấy đồ có lẽ không biết phong bì cũng ở đây, hoặc ông ta không dám động vào thứ do chính tay mẹ tôi viết.

Khi bước ra khỏi gian tạp vật, tôi dừng lại trong hẻm một chút.

Ngửi thấy một mùi giấy ch/áy--không phải mùi xỉ than, mà là mùi ch/áy sém của loại giấy cũ vàng ố như b/ệnh án cũ.

Nhìn theo hướng gió, phía sau phòng nồi hơi có một bóng người đang ngồi xổm, trên đất có một đống tro giấy nhỏ, còn có những góc giấy chưa ch/áy hết đang bay lất phất trong gió.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
6 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
7 Đào Hoa Sát Chương 14
10 Mèo của anh Chương 15
11 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vừa nghỉ hưu, con dâu đã đưa mẹ đẻ bị liệt về nhà tôi ở, tôi chẳng nói lời nào, hôm sau liền đăng ký chuyến du thuyền 42 ngày rồi xách vali đi mất

Chương 24
Kế hoạch vẫn đang nằm trong ngăn kéo bàn làm việc: thứ Hai học cắm hoa, thứ Ba lớp thư pháp, thứ Tư lớp nhập môn tranh thủy mặc ở trường đại học người cao tuổi, thứ Năm hẹn mấy đồng nghiệp cũ đi đi bộ đường dài ở công viên đất ngập nước mới mở, thứ Sáu...
5