Bóng người đó co rúm trong bóng tối, đường nét vai và lưng ẩn hiện trong ánh lửa.
Tôi lùi lại một bước, quay người bước nhanh về phía căn nhà thuê.
-- * --
Về đến căn nhà thuê, tôi khóa trái cửa.
Lật cuốn sổ tay bìa xanh từ đầu đến cuối, phát hiện vết x/é ở những trang bị thiếu rất mới--có người vừa mới x/é đi gần đây.
Tôi nhìn chằm chằm vào những mép giấy rá/ch đó rất lâu, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Sau đó lật đến dòng “Gảnh, thứ Tư”, lấy một tờ giấy chép lại rồi đ/è dưới tờ lịch.
-- * --
Sáng hôm sau, tôi đứng trước quầy hướng dẫn khám b/ệnh.
Thông báo điều chuyển đã được dán ra từ tối qua--tôi bị điều thẳng từ khoa Ung bướu xuống quầy hướng dẫn ở tầng một, không cần đụng đến th/uốc, không cần đi buồng b/ệnh. Phó viện trưởng Chu Kiến Minh đích thân ký tên.
Trên thông báo viết: “Căn cứ vào việc đồng chí Trần Vũ gần đây chịu áp lực công việc lớn, tạm điều chuyển sang làm việc tại quầy hướng dẫn, thời gian trở về chờ quyết định sau.”
Tôi đứng sau quầy hướng dẫn, một ngày nói ba trăm lần “Đăng ký khám sang bên phải, đóng tiền sang bên trái”, chân đứng tê dại cũng không có tư cách ngồi xuống.
Mười giờ sáng, Chu Kiến Minh từ thang máy bước ra, đi thẳng đến trước quầy hướng dẫn.
Trên tay ông ta cầm một phong bì, đưa qua nhưng không buông tay, tôi phải giằng một cái mới lấy được.
Bên trong là căn cước công dân, thẻ nhân viên của Chu Mẫn và một thông báo sa thải, đóng dấu đỏ của văn phòng viện.
Lý do sa thải ghi: “Vi phạm nghiêm trọng quy chế của b/ệnh viện.”
“Tối qua, hai người đã trò chuyện gì thế?” Ông ta cười tủm tỉm.
Cổng lớn phía sau đang mở, gió lạnh thổi vào khiến vạt áo blouse trắng bay lên.
Tôi nói là ôn chuyện cũ.
“Ôn chuyện cũ thì tốt,” ông ta thu chiếc ô cán dài lại, mũi ô gõ xuống đất hai cái, “Chỉ là hôm nay cô ấy không đến làm việc nữa đâu.”
Nói xong ông ta quay người bước đi, tiếng giày da giẫm trên nền đ/á hoa cương nghe cực kỳ chói tai.
Tôi chạy đi tìm Chu Mẫn. Điện thoại đã tắt máy.
Tìm đến căn nhà bà ấy thuê, chủ nhà đang khuân đồ ra cửa--một chiếc vali cũ, vài cuốn sách điều dưỡng, một chiếc chăn gấp gọn.
Chủ nhà nói người đã chuyển đi rồi, lúc đi có mấy bảo vệ đứng canh trước cửa.
Tôi ngồi xổm xuống lục đống đồ đó, tay run run lật mấy trang mới tìm thấy--trong cuốn sách điều dưỡng kẹp một tấm ảnh, là ảnh chụp chung của mẹ tôi và Chu Mẫn, hai người mặc đồng phục y tá đứng trước cổng b/ệnh viện, mẹ tôi đang cười, Chu Mẫn cũng đang cười.
Tôi rút tấm ảnh ra nhét vào túi, đứng dậy bỏ đi.
Ngồi một lúc trên bậc thềm cổng sau b/ệnh viện, tôi lấy tấm ảnh ra xem, ngón tay lướt qua nụ cười của mẹ.
Sau đó lau nước mắt, đứng dậy.
-- * --
Buổi chiều, xe của cha tôi đỗ trước cửa tòa nhà khám b/ệnh. Ông ta đưa từ cửa sổ xe ra một văn bản có tiêu đề đỏ--“Bảng đề cử cá nhân tiên tiến hệ thống y tế tỉnh”, ảnh là ông ta, đang thắt cà vạt đỏ.
Ông ta nói: “Tuần sau đến nhận giải, ở phòng họp lớn văn phòng viện. Mày đến tặng hoa cho tao.”
Ngón tay gõ nhẹ lên vô lăng.
Tôi không nhận.
Ông ta nhét mạnh vào tay tôi, tờ giấy bị gấp lại thành nếp.
“Phía Ủy ban Kiểm tra Kỷ luật tỉnh đã gửi lời chào hỏi rồi,” trước khi kéo cửa sổ xe lên ông ta bồi thêm một câu, “Mày có nộp tài liệu gì cũng vô ích thôi.”
Cửa sổ xe kéo lên, ông ta nhìn tôi cười qua lớp kính.
Động cơ gầm rú, chiếc xe lái đi mất.
Tôi vò nát bảng đề cử rồi ném vào thùng rác, đứng trước quầy hướng dẫn rất lâu, tay run bần bật.
-- * --
Tối về căn nhà thuê.
Lật tờ lịch qua năm ngày, ô thứ nhất đến ô thứ chín đều gạch dấu X.
Ô thứ mười vẽ một vòng tròn, bên cạnh viết “Còn lại 20 ngày”.
Khi viết đến chữ “ngày” thì ngòi bút bị g/ãy, tôi đổi bút viết lại.
Lật xem ảnh trong điện thoại cục gạch.
Tấm ảnh chụp chung tìm thấy trong cuốn sách của Chu Mẫn cũng được chụp lại--mẹ tôi đang cười, bên trái đứng Chu Mẫn, bên phải còn đứng một người, đã bị c/ắt mất một nửa.
Người đó chỉ lộ ra một bàn tay đặt trên vai mẹ tôi, trên cổ tay có một chiếc đồng hồ, dây đeo là loại dây da kiểu cũ.
Tôi chụp màn hình phóng to bàn tay đó, không nhìn ra là ai.
Nhưng chiếc đồng hồ đó, rất giống với chiếc mà người đàn ông ở hành lang tối qua đeo.
Tôi mở cuốn sổ bìa xanh ra.
Những trang bị x/é có vết x/é rất mới, chứng tỏ người x/é không lấy cuốn sổ được bao lâu.
Trang cuối cùng của cuốn sổ, mẹ tôi dùng bút chì viết một cái tên “Lão Triệu”--chính là Triệu Minh Viễn của Sở Y tế.
Sau cái tên là một dãy số, giống như số điện thoại, nhưng chỉ có sáu chữ số, không phải số di động.
Dãy số đó trông rất quen--giống định dạng số máy nhánh trong danh bạ nội bộ b/ệnh viện, trước đây tôi từng lật xem ở trạm y tá.
Tôi nhìn chằm chằm vào sáu con số đó rất lâu, lật danh bạ ra, tra từ sau ra trước.
Tra ra rồi: Số máy nhánh sáu chữ số đó thuộc về “Phòng lưu trữ-Tầng hầm thứ hai”. Không phải phòng lưu trữ hiện tại, mà là của năm năm trước.
Chiếc điện thoại bàn cũ ở phòng lưu trữ tầng hầm thứ hai đó hiện đã bị tháo dỡ, nhưng số máy nhánh vẫn chưa hủy đăng ký.
Tôi gọi điện đến đó. Chuông reo mười mấy hồi, tôi tưởng không ai nghe.
Đang định cúp máy, đầu dây bên kia có người nhấc ống nghe lên--nhưng không nói gì.