Tôi nghe thấy tiếng thở, rất khẽ.
Sau đó điện thoại cúp máy.
Tôi gọi lại lần nữa, máy báo bận.
Tôi ngồi bên giường, nắm ch/ặt ống nghe điện thoại trong tay, vỏ nhựa bị tôi bóp đến phát ra tiếng kêu.
Ngồi trong bóng tối rất lâu.
Ngoài cửa sổ trời sắp sáng.
-- * --
Ngày hôm sau, tôi nhờ dì Trương đến phòng lưu trữ xem thử--chiếc điện thoại bàn cũ đó vẫn còn ở đó, đặt trên tủ sắt, phủ đầy bụi.
Nhưng kỳ lạ là, trên ống nghe có một vệt bụi bị quẹt mất, như thể mới có người chạm vào gần đây.
-- * --
Sau giờ làm, tôi xuống bãi đỗ xe, nhìn thấy Lưu Quốc Chính ngồi một mình trong xe.
Cửa kính đóng kín, bên trong đang bật nhạc Bình kịch, ngón tay ông ta gõ nhịp theo vô lăng.
Ông ta không nhìn thấy tôi, trên mặt không còn vẻ hung á/c như ban ngày, trông như một người hoàn toàn khác.
Tôi đứng sau cột trụ nhìn vài giây, rồi quay người bỏ đi.
Ngày thứ 10.
Hôm trước tôi nhờ dì Trương giúp tra vị trí hộp đấu dây của số máy nhánh sáu chữ số đó--nằm ở phòng kỹ thuật điện nhẹ bên cạnh phòng lưu trữ tầng hầm thứ hai.
Một giờ sáng, tôi xuống phòng kỹ thuật điện nhẹ ở tầng hầm thứ hai.
Cửa không khóa, bên trong sực nức mùi nhựa dây điện.
Trên hộp đấu dây dán sáu bảy cái nhãn, tất cả đều ghi “Đã ngừng sử dụng”.
Nhưng chỉ có phía sau nhãn của số máy nhánh phòng lưu trữ là có một sợi dây điện thoại mới được nối vào, chạy dọc theo chân tường rồi chui vào máng dây trên trần nhà.
Tôi tháo vỏ bộ chuyển đổi, chụp ảnh hệ thống dây bên trong rồi lắp lại như cũ, chỉ rút thẻ SIM ra.
Nói trắng ra là, có người đã biến chiếc điện thoại cũ ở phòng lưu trữ thành một “chiếc điện thoại tàng hình gửi tin nhắn”--tin nhắn tố cáo mà mẹ tôi gửi đi bằng chiếc điện thoại bàn đó năm xưa, chính là được gửi đi theo cách này.
-- * --
Ngày hôm sau, tôi dùng xe taxi của lão Trương đến chợ điện tử phía đông thành phố, tìm một cửa hàng sửa điện thoại nhỏ để đọc dữ liệu từ thẻ SIM.
Ông chủ nói đây là thẻ GSM đời cũ, loại từ năm năm trước, đã ngừng sản xuất từ lâu.
Trong thẻ vẫn còn lưu lại vài bản ghi tin nhắn đã gửi--thời gian gửi của tin nhắn cuối cùng là năm năm trước, 10 giờ tối ngày 14 tháng 3, nội dung gửi đã bị mã hóa, không mở được.
Nhưng số điện thoại mục tiêu thì tôi nhận ra--đó là đường dây nóng tố cáo của Sở Y tế tỉnh.
Ông chủ nói thẻ này không được cấp điện quá lâu nên dữ liệu vẫn còn, bộ nhớ flash có thể lưu trữ hơn chục năm.
Ba ngày mẹ tôi bị giam trong phòng lưu trữ, bà đã dùng chiếc điện thoại bàn cũ đó để gửi tin nhắn tố cáo.
Trở lại b/ệnh viện, đứng sau quầy hướng dẫn, trong đầu tôi cứ xoay quanh chuyện chiếc thẻ đó.
Ba giờ chiều, cha tôi tổ chức lễ trao giải tại phòng họp lớn của văn phòng viện.
Tôi không đến tặng hoa.
Ông ta gọi ba cuộc điện thoại, tôi đều không nghe.
Cuộc thứ tư là gọi từ máy bàn--của văn phòng viện.
Tôi bắt máy, không phải ông ta, mà là giọng của Chu Kiến Minh.
“Trần Vũ, cha cô bảo cô ngày mai xuống phòng tài chính ký tên. Thủ tục nghỉ hưu vì b/ệnh.”
-- * --
Ngày hôm sau, tôi đến phòng tài chính.
Phòng tài chính ở tầng ba, trưởng phòng là một người đàn ông trung niên họ Hoàng, tóc chải chuốt bóng mượt.
Ông ta đẩy hồ sơ nghỉ hưu vì b/ệnh về phía tôi, bên trên đã đóng dấu sẵn, cha tôi cũng đã ký tên rồi.
Tôi nói không ký.
Ông ta đẩy gọng kính, hạ thấp giọng: “Cô ký đi, hồ sơ sạch sẽ. Nếu không ký,” ông ta ngập ngừng, “hồ sơ kỷ luật của mẹ cô năm xưa vẫn còn đây, chúng tôi có thể lật lại. Không ảnh hưởng đến bà ấy, nhưng ảnh hưởng đến cô. Đến tư cách hành nghề của cô sau này đấy.”
Ông ta đặt bút máy trước mặt tôi.
Tôi cầm bút lên, ký.
Khi nét cuối cùng của chữ ký vừa dứt, ngòi bút vạch một đường rá/ch trên giấy.
Ông ta rút một bản, đẩy bản còn lại về phía tôi.
Tôi gấp tập hồ sơ đó nhét vào túi, đứng dậy bỏ đi.
Đi đến cầu thang, chân bủn rủn, tôi ngồi thụp xuống bậc thang.
Ngồi năm phút, tôi lấy hồ sơ nghỉ hưu từ trong túi ra, xem lại chữ ký của chính mình một lần nữa.
Rồi đứng dậy.
Khi ra khỏi phòng tài chính, tôi đụng phải lão Trương ở hành lang--lão đang đẩy cha mình đi kiểm tra.
Lão Trương nhìn tôi một cái, đi theo phía sau xe lăn, dùng khẩu hình miệng hỏi: “Sao thế?”
Tôi không nói gì.
Khi đẩy xe lăn ngang qua người tôi, lão tiện tay nhét một mẩu giấy gấp vuông vức vào túi tôi.
Tôi đi vào nhà vệ sinh mở ra--trên đó viết bằng bút chì: “Đêm nay hai giờ rưỡi sáng, phòng lưu trữ tòa nhà nội trú, có người muốn gặp cô. Đừng mang theo điện thoại.”
-- * --
Hai giờ rưỡi sáng, phòng lưu trữ tòa nhà nội trú nằm ở tầng âm một.
Khóa cửa là loại mới, thép không gỉ phản chiếu ánh sáng.
Tôi đợi ở lối thoát hiểm nửa tiếng, x/ác nhận không có ai theo dõi mới vòng qua lối thang máy chở hàng ở tầng âm một.
Dưới khe cửa hắt ra một tia sáng.
Tôi gõ ba cái, dừng hai giây, rồi gõ thêm hai cái nữa.
Cửa hé mở một khe nhỏ, một người phụ nữ g/ầy gò ló đầu ra--mặc đồng phục nhân viên vệ sinh, cổ tay áo đã sờn rá/ch, trên ngón tay có những vết nứt nẻ do lau chùi lâu ngày.
Bà ấy là một học trò khác của mẹ tôi năm xưa, chị Trần.
Chị Trần kéo tôi vào trong rồi khóa cửa lại.