Một cửa sổ bật lên của phần mềm liên lạc nội bộ công ty hiện ra ở góc dưới bên phải màn hình – ID của Trần Duệ đang trực tuyến, chấm tròn nhỏ màu xanh lục nhìn chằm chằm về phía này như một con mắt không hề chớp.
Tôi rời tay khỏi chuột, đặt lên mặt bàn, nhìn mu bàn tay mình.
Trên mu bàn tay có một vết s/ẹo cũ, là do bị bỏng khi bưng cà phê cho ông ta năm ngoái, giờ chỉ còn lại một vệt trắng.
Sau đó, tôi xóa sạch thanh tìm ki/ếm của trình duyệt, nhấn phím xóa lùi từng chữ một, dù trong khung vốn dĩ đã chẳng còn gì.
Khoảng ba giờ chiều, trưởng phòng IT Trần Duệ đi ngang qua chỗ tôi.
Anh ta đi không tiếng động, đột nhiên xuất hiện bên phải tôi, cúi người xuống, ngón tay gõ gõ lên mặt bàn, âm thanh không lớn không nhỏ, vừa đủ để mình tôi nghe thấy.
Anh ta đẩy kính, mắt kính phản chiếu ánh đèn trần, che khuất đôi mắt anh ta một cách kín kẽ.
Anh ta nói:
“Chị Chu, những thứ trong điện thoại của sếp Vương không phải thứ chị nên xem. Có những thứ nằm ở nơi chị không nhìn thấy đâu.”
Tôi định nói mình không thấy nhóm nào cả, thì anh ta bồi thêm một câu:
“Còn nữa, lịch sử tìm ki/ếm vừa rồi của chị, tôi đã giúp chị xóa sạch rồi. Phạm vi bao phủ của nền tảng đám mây công ty khá rộng đấy, chị Chu tự xem lại hợp đồng đi.”
Câu nói này như nước đ/á dội vào tai – anh ta biết tôi không nhìn thấy nhóm, nhưng anh ta biết tôi đã nghe thấy.
Anh ta bỏ qua mọi từ khóa, nhưng lại găm lời cảnh báo vào sâu hơn cả từ khóa.
Cổ họng tôi thắt lại, cuống họng như bị nhét một nắm bông.
“Nơi không nhìn thấy” – vậy những gì anh ta thấy là gì?
Màn hình điện thoại của Vương Kiến Quân chỉ có WeChat, email và bản đồ, nhưng dung lượng lưu trữ trong cài đặt hệ thống lại chiếm gần 200GB.
Những ứng dụng đó không có biểu tượng, không nằm trên bề mặt – chúng ẩn náu trong thế giới mà chỉ mình ông ta mới vào được.
Ý nghĩ này như một chậu nước đ/á dội từ trên đầu xuống, đầu ngón tay tôi bắt đầu tê dại.
Anh ta nói tiếp, giọng hạ thấp hơn nữa, như đang đọc một bản báo cáo mà chỉ mình anh ta được phép xem:
“Lần này cứ coi như không thấy gì, đừng có lần sau.”
Nói xong, anh ta đứng thẳng người dậy, chỉnh lại chiếc quai ba lô màu đen không bao giờ thay đổi trên vai.
Trước khi đi, một tin nhắn màu đỏ hiện lên trên màn hình máy tính bảng của anh ta, anh ta dùng ngón cái vuốt tắt đi, nhưng vệt đỏ đó đã th/iêu đ/ốt tầm mắt tôi – giống như một hồi chuông cảnh báo, hoặc một mệnh lệnh.
Khi anh ta đi, bước chân không nhanh không chậm, tiếng giày da gõ xuống sàn hành lang vang vọng, tạch, tạch, tạch, từng nhịp một giẫm lên xươ/ng sống tôi.
Tôi nhìn chằm chằm bóng lưng anh ta khuất sau góc hành lang, cho đến khi vệt bóng cuối cùng của chiếc ba lô đen cũng không còn nhìn thấy nữa.
Hành lang yên tĩnh trở lại, chỉ còn tiếng vo ve của cửa thoát gió điều hòa, như một con ong khổng lồ đang đ/ập cánh bên trong.
Tôi lắng nghe âm thanh đó, nghe rất lâu.
Sau đó, cả người tôi mềm nhũn ra trên ghế, áo sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi lạnh, ngón tay trượt khỏi con chuột, lòng bàn tay để lại một vệt ẩm ướt trên tấm Iót chuột.
Anh ta biết tôi đã xem điện thoại.
Anh ta biết tôi đang tìm ki/ếm cái gì.
Anh ta biết tôi vừa nghe thấy “nhóm” và “hàng mới” ở hành lang – từ đầu đến cuối đều bị người ta nhìn thấu.
Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại câu nói của Trần Duệ –
“Có những thứ nằm ở nơi chị không nhìn thấy”.
Nhưng càng lặp lại, bốn chữ “không có lần sau” càng nhức nhối.
Họ đã coi tôi là một thứ gì đó chỉ cần bị dọa là sẽ co rút vào trong vỏ.
Tôi nghiến ch/ặt răng hàm, thả lỏng, rồi lại nghiến ch/ặt, cơ bắp trên má gi/ật lên từng hồi.
Tôi cầm điện thoại lên, bật màn hình rồi lại tắt, lặp đi lặp lại bốn năm lần, không biết mình muốn xem cái gì.
Màn hình khóa là ảnh con trai tôi, chụp trong chuyến dã ngoại năm ngoái, thằng bé đang cười khi cầm một cây kẹo bông to hơn cả khuôn mặt mình.
Tôi nhìn tấm ảnh đó, trong lòng trào dâng một cảm giác không sao tả xiết, giống như đổ một chai coca chưa mở nắp vào dạ dày sau khi đã lắc mạnh.
Tôi kéo ngăn kéo ra, bên trong có một xấp giấy ghi chú.
Tôi x/é một tờ màu vàng, dùng bút bi viết ba chữ “Vương Kiến Quân”, nhìn chằm chằm vài giây, tay run run –
Sau đó rút nắp bút dạ màu đen, tiếng “bộp” vang lên, tôi gạch một đường ngang trên mặt trước, gạch ngang tên ông ta.
Lật mặt sau lại, viết hai chữ:
“Không xứng”.
Tôi ấn nắp bút lại cái “cạch”, âm thanh đó khiến ngón tay tôi vững lại.
Tờ giấy ghi chú được tôi dán ở góc dưới bên phải màn hình máy tính, ngay cạnh biểu tượng tường lửa.
Trần Duệ nói tôi “không có lần sau” – tôi cứ muốn xem thử cái “lần sau” này sẽ ra sao.
-- * --
Tối hôm đó tan làm, sau khi n/ổ máy xe dưới tầng hầm, tôi không lái đi ngay.
Tôi nắm ch/ặt rồi thả lỏng lớp da trên vô lăng, nắm ch/ặt rồi lại thả lỏng, tay đầy mồ hôi, để lại một lớp hơi ẩm trên bề mặt da.
Trong xe rất yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng động cơ chạy không tải trầm đục, như một con thú bị giam cầm đang lồng lộn trong lồng sắt.