Khi nói chuyện, cô ấy cứ túm lấy dây rút áo hoodie của mình. Hành động đó y hệt tôi của năm ngoái, như thể được đúc ra từ cùng một khuôn mẫu.
Tôi nhìn đôi tay của cô ấy, bất chợt nhớ về chính mình của một năm trước.
Kể từ đó, tôi xin lãnh đạo đặt thêm một chiếc ghế ở cửa văn phòng.
-- ∗ --
Có một buổi tối lúc mười giờ, con trai đã ngủ, tôi kiểm tra cửa nẻo theo thói quen – cửa chính khóa chốt hai vòng, chốt cửa sổ đẩy ch/ặt đến tận cùng, lỗ thông gió nhà vệ sinh được dán băng dính hình chữ thập.
Sau đó, tôi đứng ở cửa phòng ngủ, cầm theo giấy ghi chú, dán kín camera trên hộp tivi, thay miếng dán mới cho lỗ kim trên bộ định tuyến, rồi dán luôn cả camera trước của điện thoại.
Ba thứ, không sót một cái nào.
Tôi nhắn tin cho Trình Khiết:
“Nhà mới ổn định rồi. B/ệnh cũ vẫn còn, mỗi tối vẫn phải dán camera, kiểm tra cửa nẻo ba lần.”
Mãi lâu sau cô ấy mới trả lời – có lẽ đã gõ rồi xóa, xóa rồi lại gõ, cuối cùng dòng chữ gửi tới không hề sửa một chữ:
“Đó không gọi là b/ệnh cũ, mà là vết thương đã lành. Để lại vết s/ẹo trên xươ/ng, chứng minh cậu không hề tan vỡ.”
Tôi cầm điện thoại, đứng trong phòng khách rất lâu, rồi chụp màn hình đoạn tin nhắn đó, lưu vào một ghi chú mã hóa tên là “Sống” trong điện thoại.
Dán xong camera, tôi đi vào nhà vệ sinh rửa tay. Ngước nhìn mình trong gương, theo bản năng, tôi đưa tay chạm vào bên cổ – nơi đó, từng có một vết đỏ không tan suốt nửa tháng trời.
Giờ đây da dẻ đã phẳng lì, không còn dấu vết gì nữa.
Tôi sờ sờ một hồi lâu, rồi mới hạ tay xuống.
-- ∗ --
Một hôm con trai đi học về, chưa kịp cất cặp đã chạy vào bếp, ngẩng đầu hỏi:
“Mẹ ơi, sao mẹ cứ dán cái đó mãi thế?”
Thằng bé chỉ vào miếng dán camera tôi vẫn còn cầm trên tay.
Tôi ngồi xổm xuống, chỉnh lại cổ áo đồng phục cho con, mỉm cười:
“Vì mẹ đang luyện một phép thuật, dán cái này vào thì người khác sẽ không nhìn thấy nhà mình nữa.”
Thằng bé mở to mắt:
“Thật ạ?”
Tôi nói:
“Thật.”
Nhìn bóng lưng con chạy về phòng, nụ cười trên khóe môi tôi đọng lại một lúc rồi mới từ từ thu lại.
Rồi tôi quay người, cầm bát đĩa đang ngâm trong bồn rửa lên tiếp tục rửa.
Bọt xà phòng chảy trên mu bàn tay, tiếng nước chảy ào ào.
Tờ giấy ghi chú vẫn nắm trong tay trái, đã bị hơi nước làm cho mềm nhũn, trên đó không có chữ, chỉ có một vết gấp.
-- ∗ --
Sau này có người hỏi tôi, nếu được làm lại lần nữa, cậu có còn đứng ra không?
Tôi nói tôi không biết.
Tôi chỉ biết rằng, nếu đêm đó không tìm thấy xấp giấy ghi chú trong ngăn kéo, có lẽ giờ đây tôi vẫn là “kẻ đến cả tiếng nói cũng không xứng có”.
-- ∗ --
Bây giờ, tôi mở điện thoại, đôi khi vẫn theo bản năng nhấn vào trình duyệt, muốn tìm ki/ếm mấy cái tên đã bị tống giam kia.
Rồi tôi sẽ dừng lại sau khi gõ xong chữ cái đầu tiên trong ô tìm ki/ếm, tắt trang web, khóa màn hình.
Tối nay, tôi ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ngoài ban công, nhìn bóng đèn màu vàng đang sáng ở chuồng bồ câu trên nóc tòa nhà bên cạnh, đàn bồ câu gù gù trên mái, tiếng còi tàu hỏa từ xa vọng lại.
Tôi khóa màn hình điện thoại, màn hình tối dần, phản chiếu bóng của chiếc sào phơi đồ trên ban công.
Rồi tôi đứng dậy, đẩy cửa ban công thêm một lần nữa – chốt cửa kêu cái “cạch”, là tiếng cạch thứ ba của lần kiểm tra thứ ba trong đêm nay.
Tôi tắt đèn ban công, bóng đèn vàng ở chuồng bồ câu trên nóc tòa nhà đối diện tối dần đi, trong nhà chỉ còn lại ánh sáng mờ ảo của chiếc đèn ngủ ngoài hành lang.
Rồi tôi cầm điện thoại lên, mở ghi chú “Sống” ra, thêm một dòng mới ở cuối cùng, gõ hai chữ: Ngày mai.