Lời lẽ trong thư của luật sư rất bài bản, mỗi một mục "căn cứ" đều đi kèm với một điều luật có thể tống khứ tôi vào tù.
Tôi đặt thông tin bất động sản và thư của luật sư cạnh nhau trên bàn, so sánh qua lại.
Thông tin bất động sản bên trái giống như viên kẹo được nhét vào tay tôi, cắn ra mới biết bên trong là đinh sắt; thư luật sư bên phải là lưỡi d/ao sáng loáng, mũi d/ao chỉ thiếu chút nữa là đ/âm vào tận răng tôi.
Cả hai bên đều chìa tay về phía tôi, nhưng không phải để kéo tôi lên – mà là muốn lôi tôi xuống một cái hố sâu hơn.
Tôi xuất dữ liệu và sao lưu toàn bộ lịch sử trò chuyện với dì Trình trong điện thoại, lưu vào một chiếc USB.
Sau đó, tôi tìm một túi niêm phong trong suốt cất kỹ, nhét vào túi áo ngựk.
Chiếc USB áp sát vào da th!t tôi, lạnh buốt.
-- * --
Đêm hôm đó, con trai cả của Triệu Trấn là Triệu Vũ Hằng gọi điện đến.
Tôi nhìn chằm chằm vào số lạ trên màn hình, đổ chuông đúng ba hồi mới bắt máy.
Anh ta không ch/ửi bới, giọng điệu thậm chí còn rất khách sáo, hỏi: "Cô Đường, tiện nói chuyện một chút không? Về vấn đề phân chia tài sản của cha tôi."
Tôi nói: "Không tiện."
Cúp máy, rồi chặn số anh ta.
Sau khi chặn, tôi tháo tai nghe ra, ánh sáng lạnh lẽo từ đèn đường bên ngoài hắt vào trong phòng, tay vẫn nắm ch/ặt sợi dây chuyền vàng, các ngón tay suýt chút nữa bóp g/ãy sợi dây.
Chương 2
Sau khi chặn Triệu Vũ Hằng, tôi quyết định làm một việc mà họ nghĩ rằng tôi không dám làm – phơi bày mọi chuyện dưới ánh mặt trời.
Tôi liên lạc với một phóng viên mảng tin tức xã hội, do bạn của bạn giới thiệu. Hẹn gặp tại chiếc bàn nhựa trước cửa hàng tiện lợi, cô ấy đến bằng xe đạp công cộng, tiếng khóa xe vang lên "cạch" một cái.
Tôi đưa cho cô ấy tất cả những gì có thể đưa – lịch sử trò chuyện suốt một năm đóng giả "tiểu tam", báo cáo giám định ADN, thư luật sư, mảnh giấy có chữ "Trình".
Mỗi một bản tài liệu tôi đều đã photo sẵn ba bản, một bản gửi trong tủ chuyển phát nhanh dưới lầu, mã lấy hàng đã chụp lại trong điện thoại.
Phóng viên là một cô gái trẻ buộc tóc đuôi ngựa, gương mặt búng ra sữa, nhưng khi lật xem tài liệu thì lông mày nhíu ch/ặt. Xem xong, cô ấy đặt tài liệu xuống, hỏi tôi:
"Cô muốn đạt được kết quả gì?"
Tôi nói:
"Tôi muốn tất cả mọi người đều biết sự thật, dùng dư luận để bảo vệ chính mình."
Nói câu này, tôi dùng ống hút khuấy những viên đ/á trong cốc, tiếng va chạm lanh lảnh vang lên.
Cô ấy do dự một chút, dùng ngón tay quấn lấy đuôi tóc đuôi ngựa, nói:
"Vậy cô phải chuẩn bị tâm lý rằng có thể chẳng bảo vệ được gì cả."
Nói xong, cô ấy cúi đầu nhìn điện thoại, rồi ngẩng lên:
"Tôi giúp cô, nhưng tôi phải về bàn bạc lại với chủ biên. Bài viết có thể phải sửa, sẽ xóa bớt những chỗ quá gay gắt."
Tôi nói:
"Chỉ cần đăng được là được."
Bài báo được đăng ngay sáng hôm sau. Tiêu đề viết rất gi/ật gân: "L/ừa đ/ảo hôn nhân? Mẹ ruột lên kế hoạch cho màn kịch 'tiểu tam b/áo th/ù'." Tôi cầm điện thoại lướt phần bình luận, ngón tay như bị đóng băng, không tài nào lướt nổi màn hình.
Bình luận đứng đầu có hơn bảy nghìn lượt thích:
"Đây chẳng phải là biến tướng nhận thân để chia tài sản sao? Diễn kịch cái gì chứ."
Lướt xuống dòng thứ hai:
"Bản đời thực của Trái tim mùa thu à? Cười ch*t mất, biên kịch cũng không dám viết thế này."
Tôi lướt từng dòng một, ngón cái cử động một cách máy móc. Điều khiến tôi thực sự khó chịu không phải là những lời ch/ửi bới tôi – mà là một bình luận nói "Vợ của Triệu Trấn mới là nạn nhân thực sự", bên dưới có hàng trăm người phụ họa.
Họ nói tôi đang chụp mũ "nạn nhân" cho chính thất của Triệu Trấn, đang cố tẩy trắng cho bản thân. Tôi nhìn chằm chằm vào câu đó rất lâu, màn hình tối rồi lại sáng, tối rồi lại sáng.
Tám giờ tối, dì Trình đăng một bài viết dài trên mạng xã hội. Tiêu đề vỏn vẹn sáu chữ: "Phần đời còn lại coi như không có đứa con gái này." Khi tôi nhấn vào xem, ngón tay lạnh ngắt.
Bài viết dài được đính kèm hai bức ảnh.
Một bức là hồ sơ xử ph/ạt hành chính năm tôi mười sáu tuổi vì tội ăn cắp vặt trong siêu thị, nét chữ mờ nhạt nhưng thông tin đều đúng; bức kia là ảnh tôi cúi đầu bước ra khỏi đồn cảnh sát, bộ đồng phục tôi mặc lúc đó tôi vẫn nhớ, màu sắc đã giặt đến bạc phếch.
Sáu năm rồi tôi không nhớ đến chuyện đó – lúc đó cha nuôi nằm viện, trong nhà không có tiền, tôi đã tr/ộm hai hộp sữa bột.
Vậy mà bà ấy biết.
Bà ấy vẫn luôn dõi theo tôi từ trong bóng tối.
Tại sao bà ấy lại chọn lúc này? À, là vì bài báo kia đã nhắc đến bà.
Bài báo không đứng về phía bà, nên bà tự tay đóng đinh tôi vào cọc, để tất cả mọi người thấy rằng, bà vứt bỏ tôi là do tôi đáng đời.
Dạ dày tôi cuộn lên từng đợt, tôi lao vào nhà vệ sinh nôn khan mấy lần.
Không phải vì chuyện tr/ộm cắp, mà vì suốt hơn hai mươi năm qua, có một đôi mắt luôn dán ch/ặt sau lưng tôi, mà tôi thì chưa bao giờ hay biết.
Tôi nhìn chằm chằm vào nước trong bồn cầu, trong đầu hiện lên gương mặt của dì Trình, gương mặt luôn không chút biểu cảm ấy – hóa ra nó vẫn luôn ở trong bóng tối nhìn chằm chằm vào tôi.
Số lượng bình luận dưới bài viết dài đó tăng từ một nghìn lên tám nghìn, rồi hơn ba mươi nghìn. Tôi nhìn con số đó tăng lên, cứ như đang xem một đồng hồ đếm ngược.