Lúc kh//âu vết thương, bác sĩ nói hết th/uốc tê, mấy mũi sau là kh//âu sống, tôi không hề kêu một tiếng.
Sau này tôi mới biết, trước khi Tôn Bằng bị ấn lên xe, hắn đã ngoái đầu nhìn về phía cửa sổ phòng chứa đồ một cái.
Tôi không biết hắn đang nhìn gì -- là dấu vết của con mèo kia, hay là hắn nghĩ tôi vẫn còn ở trong đó. Chỉ trong một khoảnh khắc, hắn đã bị tống lên xe.
Một con mèo hoang từ cuối hành lang chạy vụt qua, tôi nhìn chằm chằm vào con mèo đó biến mất ở chỗ rẽ, rồi từ từ đứng dậy, một giọt m/áu khô trên băng gạc rơi xuống.
Luật sư Phương đến tìm tôi, tay bà cầm tờ phán quyết có đóng dấu của tòa án, bà đưa tờ phán quyết ly hôn vào tay tôi và nói:
"Tiểu Hà, kết thúc rồi."
Tôi nhận lấy tờ giấy đó, đầu ngón tay lướt qua những chỗ lồi lõm của con dấu, tôi dừng lại ở đó, không vội nhìn vào dòng chữ kia.
Trước khi đi, bà lại nhét vào tay tôi một thứ gì đó, lành lạnh, là một chiếc điện thoại hoàn toàn mới, trên màn hình thậm chí không có lấy một dấu vân tay.
"Phóng viên nhờ tôi đưa cho cô, anh ấy nói cô sẽ cần đến nó."
Bà nói xong câu đó rồi rời đi, tiếng bước chân xa dần trong hành lang.
Tôi cầm tờ giấy đứng trước cửa tòa án rất lâu, ánh nắng trên bậc thềm làm trán tôi nóng ran, những sợi lông mèo dính trên tóc bị gió thổi bay đi mất.
Sau đó tôi quay người đi tìm em trai.
-- * --
Em trai đang nấu mì tôm trong căn phòng thuê, bếp điện từ kêu o o, hơi nước trong nồi làm mờ cả cửa sổ.
Nó nhìn thấy tôi, đôi đũa rơi xuống đất, chiếc đũa nảy hai cái rồi lăn vào góc tường.
Tôi bước tới ấn đầu nó vào vai mình, nó không khóc, tôi khóc, nước mũi nước mắt quệt hết lên tóc nó, nó cũng không né tránh.
-- * --
Đêm hôm đó, tôi đưa em trai lên tàu rời khỏi thị trấn nhỏ, toa tàu rung lắc, tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray kêu cạch cạch.
Ở chỗ nối giữa các toa tàu, tôi dùng chiếc điện thoại mới mà luật sư Phương cho để quay video đầu tiên -- tôi không nói gì, chỉ mỉm cười với ống kính. Ngoài cửa sổ vang lên tiếng còi tàu, âm thanh đó xa xăm, kéo dài, khiến nụ cười của tôi như rung lên theo.
Tôi lấy trong túi trong ra viên kẹo sữa quá hạn mà mãi không nỡ ăn -- nó đã bị giấu quá lâu, vỡ nát thành mấy mảnh.
Lớp vỏ kẹo dính đầy những vụn kẹo đã tan chảy, tôi bóc mãi mới được, đổ hết những vụn kẹo vào miệng, vị ngọt và vị đắng tan ra trong khoang miệng.
Con tàu chạy đi rất xa, tôi nhìn qua cửa sổ thấy phía xa có một cụm nhà sáng đèn, hình dáng của những ánh đèn đó gần giống với dãy đèn đường trước cửa quán mạt chược ở đầu trấn, nhưng cụm đèn đó không bị khói dầu của quán mạt chược làm cho ố vàng, mà là màu trắng.
Em trai tựa vào vai tôi ngủ thiếp đi, tôi vuốt phẳng tờ giấy gói kẹo, hướng về phía ánh sáng ngoài cửa sổ, nhìn thấy trên đầu con bò sữa phai màu kia, có một đốm vàng nhỏ do vụn kẹo thấm vào.
Tôi gấp tờ phán quyết ly hôn thành một miếng nhỏ, nhét vào túi trong áo bông, dán tờ giấy gói kẹo lên trên, rồi nhắm mắt lại.