Tôi treo nó trên bức tường phía sau quầy thu ngân của tiệm bánh, mỗi lần thanh toán vào cuối ngày tôi đều nhìn thấy nó.
Có những đêm sau khi đóng cửa, tôi ngồi một mình trong tiệm, lấy khung ảnh đó xuống tay ngắm nghía--những chuỗi ký tự đen như than ấy đã phai màu, nhưng từng con số tôi đều có thể đọc thuộc lòng, như đọc tên của chính mình vậy.
Xem xong, tôi bước vào kho chứa đồ, chiếc router cũ kỹ kia vẫn nằm đó sau những bao bột mì, đèn nguồn chớp tắt liên hồi, cứ mỗi bảy ngày nó lại gửi một gói ping đến địa chỉ ảo kia, chờ đợi một tín hiệu bắt tay sẽ chẳng bao giờ đến.
Trình Niệm nói nó đã thử tắt chiếc router đó nhưng không được, logic firmware được viết cứng như đinh đóng cột vậy.
Vì chiếc router này mà nó đã phải ở đồn cảnh sát hai ngày.
Tôi bảo thế thì đừng tắt nữa, cứ để nó chạy, coi như là một chiếc đồng hồ báo thức.
Tôi đưa tay sờ lên lớp vỏ đang nóng ran của nó, nhiệt độ y hệt như mảnh giấy dán tường kia.
Tôi treo khung ảnh lại chỗ cũ, tắt đèn, khóa cửa, rồi đi bộ về nhà.
Ánh đèn đường kéo dài cái bóng của tôi và con ra thật dài, bóng của hai người chồng lên nhau, không thể phân biệt được đâu là phần của con, đâu là phần của tôi.