Tôi nắm ch/ặt đến mức các khớp ngón tay đều cứng đờ.
Các cạnh sắc của chiếc USB đ/âm vào lòng bàn tay, để lại những vết hằn đỏ.
Xòe tay ra nhìn, những vết hằn chỗ đậm chỗ nhạt, trông như một nút thắt không tài nào gỡ nổi.
Khóc một lúc, tôi ngồi dậy, lấy tay áo lau mặt.
Tay áo ướt đẫm, quẹt lên mặt mát lạnh.
Tôi lục dưới gối lấy chiếc điện thoại cũ cá nhân – may mắn là bác cả đã cư/ớp đi chiếc điện thoại công việc, chiếc này họ không hề hay biết.
Cắm sạc, chờ máy khởi động.
Trong ba mươi giây đó, tôi nhìn chằm chằm lên trần nhà, đếm từng đường vân gỗ trên xà nhà.
Tôi gửi một tin nhắn cho cô bạn thân Trần Du ở tỉnh:
“Giúp mình kiểm tra một chiếc USB, có mật khẩu, có thể chứa video. Gấp lắm. Ngoài ra, cậu có bút ghi âm không? Đề phòng trường hợp cần lưu bằng chứng, gửi gấp cho mình một cái.”
Lúc gõ phím, ngón tay tôi vẫn còn run, phải gõ đến ba lần mới gửi đi được.
Cô ấy đáp: “Gửi qua đây. Bút ghi âm chiều nay mình gửi luôn.”
Theo sau là một chuỗi dấu chấm hỏi.
Tôi chụp ảnh chiếc USB làm bằng chứng rồi dùng giấy dầu gói kỹ lại.
Lão Lưu, tài xế xe khách chạy tuyến tỉnh, chiều nay sẽ xuất phát. Tôi rút năm mươi tệ nhét vào tay lão, nhờ lão chuyển chiếc USB cho Trần Du.
Lão Lưu nhét đồ vào túi, bảo từ đây lên tỉnh chưa đầy ba tiếng, trước khi trời tối chắc chắn sẽ gửi tận tay.
Tôi nhẩm tính – còn một ngày rưỡi nữa, chắc là kịp.
-- *
Tối hôm đó, tôi cúi đầu, lấy tay áo lau khóe mắt – chỗ đó chẳng có nước mắt, nhưng tôi làm cho ông ấy tưởng rằng có.
Rồi tôi nói với bố rằng mình đã nghĩ thông suốt, ngày mai sẽ đi viết đơn bãi nại.
Khi nói câu này, tôi không dám ngẩng đầu, sợ ông nhìn thấy ánh mắt mình.
Bố tôi thở dài, quay lưng đi, đôi vai chùng xuống.
Tiếng thở dài ấy vừa dài vừa chậm, như thể trút hết những thứ dồn nén bao ngày qua.
Nhìn dáng vẻ ấy, lòng tôi không phải vị gì, nhưng tôi không nói thêm lời nào.
Trong cổ họng như có vật gì chặn ngang, nuốt không trôi mà nhổ cũng không ra.
-- *
Sáng hôm sau, trời vừa hửng sáng, Trần Du gửi tin nhắn đến:
“Mật khẩu bẻ xong rồi. Thức trắng đêm đấy, cái USB ch*t ti/ệt này làm máy tính mình bị màn hình xanh luôn. Trong đó có mấy đoạn video.”
Tin nhắn tiếp theo là ba tấm ảnh chụp màn hình.
Ảnh đang tải, xoay mấy vòng mới hiện ra.
Tôi phóng to lên nhìn, ngón tay dừng lại trên màn hình.
Dừng ngay chính giữa bức ảnh đầu tiên, quên cả cử động.
Một tấm là Tiểu Phương, mặc chiếc áo phông màu hồng, đang ngồi xổm bên giếng nhà mình gội đầu, ống kính thò vào từ khe cửa sổ, có thể nhìn rõ cả những sợi tóc con sau gáy cô ấy.
Hai tấm còn lại cũng là những cô gái trong làng, một người đang phơi quần áo, một người đang cho gà ăn, tất cả đều bị chụp lén.
Bối cảnh là những bức tường gạch, cây hòe già và cái giếng trong làng.
Tay tôi run run gọi điện cho Trần Du.
Đổ hai hồi chuông là cô ấy bắt máy, bên đó vẫn còn tiếng gõ bàn phím lạch cạch.
“Đừng nói chi tiết với mình, sao lưu hết lại đi. Sắp xếp bằng chứng cho gọn gàng, chờ mình thông báo.”
Tôi cố gắng giữ giọng bình thản, nhưng chữ cuối cùng vẫn bị lạc điệu.
Cúp máy, tôi ngồi trong bóng tối.
Ngoài cửa sổ có người đang gọi con về ăn cơm, tiếng vọng xa xăm.
Bác cả tưởng tôi không có điện thoại thì chỉ là con rắn đã bị nhổ răng.
Cái vẻ đắc ý của bác lúc lấy điện thoại của tôi, đến giờ tôi vẫn nhớ như in.
Bác không biết rằng tôi vẫn đang nắm thóp của bác trong tay.
Tôi nắm ch/ặt chiếc điện thoại cũ, ánh sáng từ màn hình chiếu lên mặt tôi, ấm áp.
Tôi sẽ viết đơn bãi nại – nhưng cảnh sát có xem tờ giấy đó hay không, là do tôi quyết định.
Kỳ nghỉ còn ba ngày nữa, nhưng chuỗi bằng chứng vẫn còn thiếu một mắt xích – Lâm Cường đã chụp bao nhiêu người, lưu tất cả ở đâu, và còn có ai giúp nó xóa đồ không.
Những điều này tôi vẫn chưa biết.
Con số trên lịch điện thoại đỏ như đang nhỏ m/áu.
Ba ngày, liệu có đủ không?
[Chương 4]
Người giả vờ cúi đầu, dễ tìm thấy những khe hở mà người luôn đứng thẳng không nhìn thấy.
Kể từ sau khi chiếc USB được giải mã, tôi nhẫn nhịn đóng vai ngoan ngoãn suốt hai ngày, thăm dò hết những oán khí trong làng.
Hôm nay là ngày thứ năm của kỳ nghỉ, còn lại hai ngày, đã đến lúc hành động.
Tôi dậy thật sớm, đi m/ua th/uốc lá và rư/ợu.
Đến nhà thím, tôi cúi đầu khom lưng, diễn tròn vai một đứa “đã chấp nhận số phận và hiểu chuyện”.
Lúc vào cửa suýt nữa vấp phải ngưỡng cửa, túi th/uốc rư/ợu trên tay đung đưa.
“Thím, hôm qua là con không đúng, con bị dọa sợ nên mới làm càn.”
Giọng tôi hạ thấp mềm mỏng, nói xong còn mím môi.
Bà ta liếc mắt nhìn tôi, nhận lấy th/uốc rư/ợu, sắc mặt dịu đi đôi chút.
Cầm gói th/uốc đưa lên cửa sổ xem nhãn hiệu rồi mới đặt xuống.
Tôi chủ động giúp bà giặt quần áo, ngồi bên bệ giếng vò, nghe bà tán gẫu với hàng xóm.
Nước giếng lạnh buốt, vò được hai cái là ngón tay đỏ ửng.
Lúc phơi quần áo, nghe bà lầm bầm với bác dâu cả về chuyện đất đai nhà ở, tôi cố tình thở dài:
“Tính khí bác cả, đối với người nhà cũng tà/n nh/ẫn thật, ruộng đất nhà con bảo không cho là không cho.”
Thím lập tức tiếp lời: