Buổi trưa, chúng tôi đi siêu thị gần đó để m/ua sắm đồ đạc cho nhà cửa. Hạ Bắc Xuyên đẩy xe hàng, tôi ném vào đó hai bộ cốc, một đống đồ ăn vặt, và cả một chiếc gối ôm hình vịt vàng trông rất x/ấu xí.
Anh cầm chiếc gối lên xem xét.
"Thứ này để làm gì?"
"Để bày trên ghế sofa."
"Trông nó cứ như bị cửa kẹp vào vậy."
"Anh có ý kiến về thẩm mỹ của em à?"
"Không có. Vợ m/ua, thì dù nó trông như củ khoai tây anh cũng bày."
Một người dì đang dắt con đi bên cạnh nghe thấy thế, bật cười thành tiếng.
Tôi bị anh gọi một tiếng như vậy mà nhịp tim lo/ạn cả lên.
Anh lại tỏ ra như không có chuyện gì, đặt chiếc gối vịt vào xe, còn cẩn thận đ/è lên trên cùng, sợ bị đồ ăn vặt làm hỏng.
Khi đi ngang qua cửa hàng thời trang nam, một cô gái đột nhiên gọi anh lại.
"Anh Bắc Xuyên?"
Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy một cô gái tóc ngắn đang ôm tập tài liệu đứng ở cửa. Cô ấy mặc chiếc áo gile của nhân viên cộng đồng, vẻ mặt khá ngạc nhiên.
Hạ Bắc Xuyên dừng lại.
"Tống Hiểu Vũ?"
"Là anh thật à! Lúc nãy em còn tưởng mình nhìn nhầm."
Cô ấy nhìn sang tôi, cười tươi đưa tay ra.
"Chào chị dâu, em là Tống Hiểu Vũ, người ở cộng đồng. Trước đây em lớn lên cùng khu phố với anh Bắc Xuyên, anh ấy toàn bắt mấy đứa trẻ chúng em đi làm bài tập."
Tôi nắm lấy tay cô ấy.
"Chào em."
Tống Hiểu Vũ nhìn Hạ Bắc Xuyên, miệng nhanh nhảu.
"Cuối cùng anh cũng theo đuổi được người ta rồi à? Mẹ em cứ bảo anh là người trầm tính, tám phần mười là phải ở giá."
Hạ Bắc Xuyên không chút biểu cảm.
"Mẹ em quan tâm anh gh/ê nhỉ."
"Mẹ chủ yếu sợ anh làm lỡ dở người khác thôi."
Tôi không nhịn được, bật cười.
Tống Hiểu Vũ nói tuần sau cộng đồng có chương trình tuyên truyền chống l/ừa đ/ảo, đang loay hoay vì poster làm quá cổ hủ, biết tôi làm ở công ty quảng cáo nên muốn nhờ tôi giúp xem qua.
Cô ấy nói rất đường hoàng, Hạ Bắc Xuyên cũng trực tiếp giao quyền quyết định cho tôi.
"Em rảnh thì cứ đi, không rảnh thì để anh tìm người khác."
Tôi suy nghĩ một chút rồi đồng ý.
Từ nhỏ tôi đã không thích người khác can thiệp vào các mối qu/an h/ệ xã giao của mình. Hạ Bắc Xuyên không giấu giếm Tống Hiểu Vũ, cũng không vội vàng giải thích điều gì, sự đường hoàng đó ngược lại khiến tôi cảm thấy rất thoải mái.
Trên đường về nhà, tôi cố tình hỏi anh.
"Anh Bắc Xuyên?"
Tay anh đang nắm vô lăng khựng lại.
"Sao thế?"
"Gọi nghe thân thiết nhỉ."
Anh nghiêng đầu nhìn tôi, trong mắt có ý cười.
"Cô ấy gọi từ hồi sáu tuổi. Nếu em muốn gọi, cũng được thôi."
Tôi quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Ai mà thèm gọi."
Anh im lặng hai giây.
"Vậy anh gọi em là vợ nhé."
Tôi không phản bác.
Trên cửa sổ xe phản chiếu nụ cười không giấu nổi của tôi.
6.
Ngày tuyên truyền chống l/ừa đ/ảo, tôi đến đồn cảnh sát Thành Đông.
Hạ Bắc Xuyên đang họp, Tống Hiểu Vũ dẫn tôi đến phòng hoạt động.
Trên tường dán đầy những tấm poster cũ kỹ, những lời cảnh báo viết bằng chữ to như báo tường, đến tôi còn chẳng muốn nhìn thêm lần thứ hai.
Tôi lật xem tài liệu, quyết định làm một bộ "Ba câu hỏi kẻ l/ừa đ/ảo sợ nhất khi bạn hỏi".
Mắt Tống Hiểu Vũ sáng rực lên.
"Cái này hay này! Bà nội em chỉ thích xem loại ngắn gọn thôi."
Chúng tôi bận rộn suốt cả buổi sáng, Hạ Bắc Xuyên họp xong mới qua. Anh xách hai cốc cà phê, đưa cốc nóng cho tôi trước.
"Ít đường."
Tống Hiểu Vũ bên cạnh tặc lưỡi.
"Hạ Bắc Xuyên, trước đây anh m/ua nước cho em toàn m/ua nước khoáng thường thôi."
"Em có nói em thích uống gì đâu."
"Chị dâu cũng đâu có nói đâu."
Hạ Bắc Xuyên nhìn tôi một cái.
"Anh biết."
Tống Hiểu Vũ đảo mắt.
"Được rồi, đồ cuồ/ng yêu."
Buổi chiều hoạt động bắt đầu, rất nhiều người dân khu phố đến. Hạ Bắc Xuyên cầm micro giảng về các th/ủ đo/ạn l/ừa đ/ảo phổ biến, người bình thường lúc nào cũng mang vẻ lạnh lùng, khi đứng giữa người già và trẻ nhỏ lại kiên nhẫn đến lạ kỳ.
Một ông cụ hỏi: "Đồng chí cảnh sát, nếu đối phương nói là cháu trai tôi, giọng cũng giống, thì phải làm sao?"
Hạ Bắc Xuyên nói: "Tắt điện thoại, gọi video cho cháu trai ông. Ai thúc giục ông chuyển tiền, ông cứ bắt người đó hát cho ông nghe một bài. Kẻ l/ừa đ/ảo không hát nổi đâu."
Cả phòng hoạt động cười ồ lên.
Ông cụ rất nghiêm túc.
"Hát gì?"
"Hát bài 'Trên đời chỉ có ông là tốt' cũng được."
Tôi đứng phía sau, cười đến mức vai run bần bật.
Sau khi tuyên truyền kết thúc, một người phụ nữ trung niên mặc áo khoác phao màu đỏ tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào tôi một hồi lâu.
"Cô là vợ của cảnh sát Hạ à?"
Tôi gật đầu.
Bà ta bĩu môi.
"Trẻ thế này đã kết hôn, đừng chỉ thấy người ta làm cảnh sát mà ham. Cảnh sát bận rộn, việc nhà chẳng lo nổi đâu."
Giọng bà ta không to không nhỏ, mấy người bên cạnh đều nghe thấy.
Hạ Bắc Xuyên đang giúp một bà cụ khiêng ghế ra ngoài, không nghe thấy.
Tôi nhìn bà ta.
"Bà là?"
"Con trai tôi trước đây cũng từng theo đuổi công việc giống cảnh sát Hạ của các người, sau đó thấy mệt nên không làm nữa."
Logic này tôi không hiểu lắm.
Bà ta tiếp tục nói: "Phụ nữ kết hôn phải thực tế một chút. Cao thì có ích gì, sống qua ngày đâu có ăn được."
Tôi cười một cái.
"Dì ơi, dì yên tâm. Con ăn cơm không cần chồng con làm món ăn kèm đâu ạ."
Bà ta nghẹn họng.
Tôi đưa cuốn cẩm nang tuyên truyền trong tay cho bà ta.
"Hơn nữa, con trai dì có làm được cảnh sát hay không với việc chồng con có lo việc nhà hay không là hai chuyện khác nhau. Đừng đem sự tiếc nuối của nhà mình áp đặt vào hôn nhân của người khác, chiếm chỗ lắm ạ."
Tống Hiểu Vũ "phụt" cười thành tiếng.
Sắc mặt người phụ nữ khó coi, cầm cuốn cẩm nang bỏ đi.
Khi Hạ Bắc Xuyên quay lại, Tống Hiểu Vũ lập tức thêm mắm dặm muối kể lại một lượt.
Anh nghe xong không cười, nhìn tôi trước.
"Bà ta nói em à?"
"Bà ta nói anh."
"Nói anh thì không sao."
"Em có sao."
Anh sững người.
Tôi vứt cốc cà phê rỗng vào thùng rác.