Nó năm nay mười lăm tuổi, trông giống Tạ Trường Trú, nhưng đôi mắt lại giống ta, chỉ cần đảo mắt là lộ vẻ không an phận.

"A nương, câu 'nam nhân trẻ tuổi đẹp mã' vừa rồi của người, có phải nói hơi quá lời rồi không? Người không sợ cha về nhà lén khóc sao?"

"Cha con chịu đựng được." Ta nhận lấy hạt dẻ, "Còn con, người của Đông Cung đã theo dõi con mấy ngày rồi?"

Thần sắc Vân Nghiên Chi lập tức trở nên nghiêm túc: "Năm ngày. Hôm nay con cả của Quý Minh Hành còn hẹn con đi săn ở Tây Sơn."

"Có đi không?"

"Đi." Nó nhoẻn miệng cười, "Cha nói rồi, câu cá phải nỡ lòng bỏ mồi. Con phải khiến chúng tin rằng, một kẻ ăn chơi trác táng như con, vì cha mẹ chia phủ mà sợ đến mất mật, là kẻ dễ lừa nhất."

Ta gõ lên trán nó một cái: "Bớt học giọng điệu của cha con đi. Mang theo A Hòe, mũi tên đều thay bằng loại đầu tù, đừng để tự làm bị thương mình."

"Con biết rồi."

Ngoài xe vang lên tiếng của con gái Vân Tê Nguyệt.

Nó cưỡi ngựa theo bên cạnh, cách tấm rèm xe gọi: "A nương, Đông Cung gửi thiếp tới, nói Thái tử phi mời con ngày mai đi thưởng cúc."

Ta vén rèm, thấy nó mặc bộ kỵ trang màu đỏ lựu, mày mắt sáng ngời, không hề bị chút bóng tối nào từ chuyện cha mẹ chia phủ đ/è nặng.

"Thiếp cứ nhận, ngày mai không đi."

"Vậy con trả lời thế nào?"

"Cứ nói con đang bận kiểm kê của hồi môn cho ta, không rảnh."

Vân Tê Nguyệt chớp chớp mắt, cười như một chú mèo nhỏ tr/ộm được cá: "A nương định chọn phu quân cho con sao?"

"Phải."

"Chọn ai?"

Ta nhìn về phía ngọn núi mùa thu ngoài thành, giọng nói rất nhẹ, nhưng không hề có chút do dự nào.

"Chọn một người dám đứng bên cạnh con, lại không bao giờ lấy con làm quân cờ."

2.

Ngày thứ ba sau khi chia phủ, ta dẫn các con dời đến phủ Trưởng Công Chúa ở phía đông thành.

Đồ đạc trong kho tây phủ Tướng được chuyển đi từng xe một, Tạ Trường Trú đứng ở cửa, sắc mặt mỗi ngày một khó coi. Bách tính kinh thành thích xem náo nhiệt, vây quanh ba tầng trong ba tầng ngoài, đều nói vợ chồng Thủ Phụ lần này là đã x/é rá/ch mặt nhau rồi.

Ta cố tình bảo quản sự bày chiếc yên ngựa mạ vàng của hồi môn của ta lên trên cùng, lại sai người gom hết những bản nhạc, tranh chữ mà Tạ Trường Trú tặng ta bao năm qua vào rương.

Quản sự do dự: "Điện hạ, những thứ này cũng mang đi sao?"

"Mang." Ta nói, "Đã chia phủ rồi, ngay cả chữ hắn viết hỏng cũng đừng để lại."

Tạ Trường Trú đứng cách đó không xa nghe thấy, chiếc chén trà trong tay suýt chút nữa bị hắn bóp nứt.

Đợi người xem náo nhiệt tan bớt, hắn mới đi vào, đóng cửa kho lại.

"Vân Thanh Án, diễn quá rồi đấy."

"Quá ở đâu?" Ta dựa vào rương kiểm kê địa khế, "Tạ Thủ Phụ không phải muốn người ta tin sao? Nếu ngươi không nỡ vài bức chữ, ta bây giờ sẽ bảo người khiêng về."

Hắn thở dài, từ trong tay áo lấy ra một lệnh bài sơn đen, đặt trước mặt ta.

Trên lệnh bài khắc hình một con chim ưng đang dang cánh.

Huyền Sách Vệ sớm đã bị giải tán trước khi Tiên Đế băng hà, người trên danh nghĩa đều đã được giải tán hết. Nhưng trước khi lâm chung, Tiên Đế đã giao lệnh bài này cho ta, nói người có thể tán, nhưng mắt thì không được m/ù.

Những năm này, Tạ Trường Trú thay ta tập hợp những bộ hạ cũ tản mát khắp nơi thành các thương đội, tiêu cục, hiệu th/uốc. Hắn lo việc đối ngoại, ta lo việc đối nội, không ai giấu ai điều gì.

"Bắc Cương gửi mật báo tới." Hắn nói, "Phong địa của Ninh Vương gần đây xuất hiện thêm vài lô vũ khí không rõ nguồn gốc, sổ sách đi qua con đường muối dưới danh nghĩa phủ Trần Quốc Công."

Trần Quốc Công là cha của Thái tử phi, cũng là ngoại thích được Đông Cung coi trọng nhất hiện nay. Ninh Vương lại là con trai thứ của Tiên Đế, nắm trong tay binh quyền ba châu Tây Bắc.

Thái tử Tiêu Cảnh Lan nếu muốn ép cung, cấm quân trong kinh và binh mã bên ngoài, thiếu một không được.

Ta nắm ch/ặt lệnh bài trong lòng bàn tay: "Hắn muốn mượn đ/ao của Ninh Vương?"

"Chính x/ác hơn là muốn Ninh Vương tưởng rằng thanh đ/ao đó tương lai sẽ nằm trong tay mình." Tạ Trường Trú bước tới gần, phủi sạch bụi trên cổ tay áo cho ta, "Tiêu Cảnh Lan đa nghi, Ninh Vương cũng đa nghi. Hai con sói tụ lại một chỗ, chỉ có thể dựa vào th!t để nuôi. Trần Quốc Công chính là miếng th!t đó."

"Trần Quốc Công không thể ch*t lúc này."

"Ta biết."

Ta ngẩng đầu nhìn hắn. Dưới mắt hắn có quầng thâm nhạt, mấy ngày nay vừa phải ổn định cục diện trên triều, vừa phải diễn kịch theo những tai mắt mà Đông Cung cài cắm.

"Đêm qua ngươi lại ngủ ở thư phòng?"

Tạ Trường Trú khựng lại: "Sợ bị theo dõi."

"Than ở thư phòng không ấm." Ta nhét một chiếc lò sưởi tay bằng đồng vào tay hắn, "Tối nay đến Đông Sương. Đông Sương có đường ngầm, sát vách là tẩm điện của ta, ngươi chỉ cần ho một tiếng là ta nghe thấy."

Hắn cúi đầu nhìn lò sưởi, ý cười cuối cùng cũng tràn ra từ đáy mắt: "Trưởng Công Chúa đây là đang xót cho ta sao?"

"Ta xót là xót người có thể tính sổ sách cho ta thôi."

"Thế cũng đủ rồi."

Ngoài cửa bỗng vang lên tiếng bước chân. Ý cười trên mặt Tạ Trường Trú thu lại nhanh hơn cả lật sách, xoay người đã là bộ dạng lạnh nhạt.

Ta liền cầm lấy sổ sách ném về phía hắn.

"Cầm cái lệnh bài rá/ch của ngươi cút ra ngoài! Lần sau còn dám vào phủ Bổn cung, Bổn cung đá/nh g/ãy chân ngươi!"

Cửa kho bị người đẩy ra, vừa vặn chạm mặt Tạ Thủ Phụ đang chật vật đỡ lấy sổ sách.

Các bà vú ngoài cửa sợ đến mức quỳ rạp cả xuống.

Tạ Trường Trú mặt không cảm xúc đặt sổ sách lại lên rương, chắp tay nói: "Thần xin cáo lui."

Hắn đi đến ngưỡng cửa, lại thừa lúc không ai để ý, dùng đầu ngón tay khẽ gãi vào lòng bàn tay ta.

Ta suýt chút nữa bật cười, đành nhấc chân đ/á vào bên cạnh ủng hắn.

Chiều tối hôm đó, thiếp mời thưởng cúc của Đông Cung lại được gửi tới.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
7 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
8 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Đào Hoa Sát Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cặp đôi quyền lực phân phủ, hoàng thành dậy sóng

Chương 10
Phu quân trước mặt văn võ bá quan, đưa cho ta một tờ giấy phân phủ, nói tay ta dính máu, không xứng với danh môn vọng tộc thanh lưu của chàng. Ta nhận lấy ngay tại chỗ, dọn sạch kho báu của tướng phủ, dẫn theo hai đứa con trở về đất phong, còn tuyên bố ngay tại cổng thành: Từ nay về sau không ai liên quan đến ai, kẻ nào chặn đường ta, kẻ đó phải chết. Mọi người đều chờ xem ta thất thế, thái tử lại càng nóng lòng muốn nạp con gái ta vào Đông cung. Ba tháng sau, thái tử dẫn cấm quân ép cung, mỉm cười bảo ta quỳ xuống nhận chỉ. Ta ngồi dậy từ trên giường bệnh, rút ra con dao găm giấu kín nhiều năm, cắt đứt dây buộc long bào của hắn: "Điện hạ, muốn ngồi lên chiếc ghế này, trước hết phải hỏi xem ta có bằng lòng hay không."
Tình cảm
15