Lăng Hạc Kim trầm giọng nói: "Triệu Dĩnh, tôi nghĩ tôi đã nói rất rõ ràng với cô rồi, tôi và cô chỉ là qu/an h/ệ bạn học bình thường, không cần phải qua lại thân thiết như vậy. Tiền tôi cho cô mượn, cô có thể từ từ trả lại cho tôi, nhưng sinh nhật bố tôi và Tết Trung thu là những ngày đoàn viên, chỉ dành cho người trong gia đình, không thích hợp để dẫn người ngoài tới. Nếu không có chuyện gì quan trọng, từ nay về sau đừng gọi điện cho tôi nữa."
Sau khi anh ta cúp máy, nhìn tôi đầy nghiêm túc: "Xin lỗi em, Thư Ngôn, anh không biết điều đó lại gây ra tổn thương lớn như vậy cho em. Trước đây Triệu Dĩnh lừa anh, cô ta nói với anh rằng bé Kỳ là con của sư huynh anh, người sư huynh đã qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn hồi năm hai cao học. Sư huynh là một người rất tốt, đối với anh vừa là thầy vừa là bạn."
"Cô ta khóc lóc kể khổ với anh về những năm tháng khó khăn vừa qua, vì lòng thương cảm đối với giọt m/áu duy nhất của sư huynh, anh không đành lòng ngồi nhìn. Giống như hoạt động gia đình mà cô ta c/ầu x/in anh giúp đỡ, ban đầu anh đã từ chối, cuối cùng lại thỏa hiệp. Anh đã không chú ý đến ranh giới, lại còn bỏ quên cảm nhận của em, thực sự rất xin lỗi."
"Cho đến vài ngày trước, đàn chị nói cho anh biết sự thật, anh mới biết Triệu Dĩnh cố tình tiếp cận anh, con cô ta cũng không phải con của sư huynh. Cô ta chỉ muốn lợi dụng anh. Bây giờ, anh đã nói rõ ràng với cô ta rồi, giữa anh và cô ta sẽ không còn bất kỳ liên lạc hay qua lại nào nữa."
Nói xong, anh ta chặn số điện thoại của Triệu Dĩnh ngay trước mặt tôi. Tôi chỉ mỉm cười: "Không cần nói những điều này với tôi đâu. Không có Triệu Dĩnh, ai biết được sau này còn có Trần Dĩnh, Chu Dĩnh nào nữa. Anh biết mà, chuyện tôi đã quyết thì sẽ không bao giờ thay đổi."
Giọng Lăng Hạc Kim r/un r/ẩy: "Thư Ngôn, vì Huyên Huyên, có thể cho anh một cơ hội nữa không? Anh có thể chứng minh cho em thấy, trong lòng anh từ đầu đến cuối chỉ có mình em. Nếu em vẫn chưa hài lòng, anh có thể ký đơn ly hôn, anh sẽ ra đi tay trắng."
Tôi nhìn con trai trong lòng, bé còn quá nhỏ, chưa hiểu ý nghĩa của bố mẹ là gì. Có lẽ, tôi nên thử tha thứ cho Lăng Hạc Kim một lần nữa. Thế nhưng, tôi không vượt qua được rào cản trong lòng mình, bởi vì từng được anh yêu sâu đậm, biết rõ bộ dạng anh yêu tôi như thế nào, nên tôi mới cảm nhận được tình yêu này đã từng phai nhạt đi trong phút chốc.
Dưới ánh nhìn căng thẳng và nóng nảy của Lăng Hạc Kim, tôi lắc đầu: "Không, đến đây thôi. Sau khi ly hôn, anh có thể theo như thỏa thuận, mỗi tuần đến thăm Huyên Huyên một lần."
Lăng Hạc Kim đỏ hoe mắt, nghẹn ngào, đáy mắt tràn đầy hối h/ận. Nhưng anh ta biết, tôi không phải là người dễ dàng quay đầu.
8.
Khi chúng tôi trở về khu chung cư của bố mẹ chồng, Triệu Dĩnh vẫn đến. Cô ta ôm một hộp bánh kem, tay dắt bé Kỳ, che một chiếc ô rá/ch. Cả hai người gần như đã ướt sũng, trông có vẻ như đã đợi ở đây rất lâu.
Nhìn thấy xe Lăng Hạc Kim xuất hiện, Triệu Dĩnh kéo bé Kỳ chạy bộ dưới mưa đến chặn trước đầu xe. Lăng Hạc Kim hạ cửa kính xuống, khi Triệu Dĩnh nhìn thấy tôi và con trai ở ghế sau, nụ cười trên mặt cô ta lập tức đông cứng. Cô ta ngạc nhiên hỏi: "Cô Quý, không phải cô đi ngoại tỉnh rồi sao? Sao lại về rồi? Không phải cô... đã ly hôn với bác sĩ Lăng rồi sao?"
Tôi đáp với giọng điệu không mấy thiện cảm: "Cô là người ngoài không liên quan mà còn có thể mặt dày không mời mà đến, tôi đưa con về mừng thọ bố chồng thì có gì lạ? Hơn nữa, tôi ly hôn hay không thì liên quan gì đến cô?"
Lăng Hạc Kim cau mày, nói thẳng với Triệu Dĩnh: "Chẳng phải đã bảo cô đừng đến đây sao?"
Triệu Dĩnh vẫn không bỏ cuộc: "Bé Kỳ nói nhớ ông nội, lần trước cháu và ông học viết thư pháp, hai ông cháu vui biết bao!"
Tôi cười lạnh: "Hóa ra là từng đến đây rồi à? Thảo nào mà có thể chặn tận cửa nhà."
Lăng Hạc Kim vội vàng giải thích: "Không phải, lúc đó anh còn chưa biết..."
Tôi quay mặt đi, không hứng thú với lời giải thích của anh ta. Lăng Hạc Kim sầm mặt, tức gi/ận nói: "Triệu Dĩnh, chuyện cô lừa tôi, tôi đã không tính toán với cô nữa. Bé Kỳ là con của ai, tự cô biết rõ trong lòng, đừng đến đây làm bộ làm tịch nữa, cũng đừng đến phá hoại gia đình tôi. Xin cô hãy tự trọng!"
Bé Kỳ đột nhiên bĩu môi khóc lóc tủi thân: "Bố Lăng, bố đã nói sẽ bảo vệ con và mẹ mãi mãi mà. Con thực sự rất thích bố, có phải con đã làm gì không tốt khiến bố và cô Quý hiểu lầm mẹ con không?"
Không ngờ con bé Kỳ này còn nhỏ tuổi mà đã là một "trà xanh". Nghĩ đến những việc mình vẫn luôn muốn làm mà chưa làm được, tôi đột nhiên nói: "Được rồi, mưa to lắm, để họ lên xe đi, vào trong ngồi một lát."
Lăng Hạc Kim kinh ngạc nhìn tôi, anh ta còn muốn từ chối, nhưng Triệu Dĩnh đã mở cửa xe, dắt bé Kỳ chen vào. Khi đến nhà bố mẹ chồng, hai cụ thấy tôi và cháu nội thì vừa vui mừng vừa xót xa, tiện thể m/ắng Lăng Hạc Kim mấy câu. Thấy Triệu Dĩnh và bé Kỳ đi theo sau, sắc mặt họ lập tức sa sầm. Bố chồng giơ tay t/át Lăng Hạc Kim một cái, giậm chân m/ắng: "Đồ s/úc si/nh! Mày định làm cái gì hả!"
Mẹ chồng đẩy cả hai người ra ngoài: "Cút, cút, cút! Chúng mày hại gia đình tao còn chưa đủ thảm sao? Còn dám đến đây làm phiền? Cút ngay!"
Tôi lại mỉm cười hào phóng: "Thôi, cứ để họ vào đi."