Trì Thành kéo cổ áo, bỗng nhiên cảm thấy hơi bứt rứt. Anh loạng choạng đứng dậy, gi/ật lấy điện thoại từ tay kẻ vẫn đang ồn ào: “Không uống nữa, đi đây.”

Trở về biệt thự lưng chừng núi, người giúp việc ra đón ở cửa.

“Trần Uyển đâu?” Trì Thành hỏi.

Chị Hồng ngẩn người, thành thật đáp: “Cô Trần… đã đi từ nửa tháng trước rồi, lúc đó tôi hỏi cô ấy đi đâu cô ấy cũng không nói.”

Trì Thành cau mày.

Anh chưa bao giờ nghĩ Trần Uyển sẽ thực sự rời đi, anh chỉ tức gi/ận vì cô dám lấy chuyện chia tay ra để u/y hi*p anh.

Cho nên anh mới mặc kệ cô. Không liên lạc, cũng không quay về.

Không ngờ lần này Trần Uyển lại thực sự dọn đi.

Được, cô được lắm… Trì Thành gi/ận quá hóa cười.

Lên lầu hai, Trì Thành tắm nhanh một cái, lúc đến tủ quần áo lấy đồ ngủ, anh nhìn thấy những bộ đồ ngủ Trần Uyển thường mặc vẫn như mọi khi, treo thành một hàng cạnh đồ ngủ của anh.

Trì Thành khựng lại một chút, rồi lại vào phòng thay đồ. Những chiếc váy dạ hội, túi xách, trang sức đắt tiền mà anh m/ua cho cô vẫn còn đó, vài cái hộp còn đang mở. Không lộn xộn, cũng không quá ngăn nắp.

Như thể chủ nhân chỉ tạm thời trang điểm một chút rồi ra ngoài, rời đi trong chốc lát, chưa kịp thu dọn.

Trì Thành cười lạnh: “Để xem cô gi/ận dỗi được đến bao giờ.”

Nhưng trong lòng lại thấy nhẹ nhõm hơn nhiều.

Đêm đó, Trì Thành ngủ cực kỳ tồi tệ.

Anh liên tục mơ thấy cảnh mặn nồng với Trần Uyển trong căn phòng ở khu nghỉ dưỡng suối nước nóng.

Trần Uyển thực ra chẳng hề ngoan ngoãn chút nào.

Ngoài lúc mới đầu cô còn r/un r/ẩy, về sau cô đã thích nghi rất tốt.

Trì Thành nuông chiều cô, anh thích nhìn sự tương phản đó của cô, vừa thẹn thùng lại vừa phóng túng.

Hôm sau, Trì Thành thức dậy với tâm trạng bực bội, đầu mũi vẫn còn vương vấn mùi hương của Trần Uyển.

Anh nghiêng đầu ngửi thử gối, cũng không biết cô dùng dầu gội gì mà hương thơm lưu lại lâu đến vậy.

“Phụ nữ ấy mà, phải dỗ dành. Dù tính cách tốt đến đâu cũng có lúc gi/ận dỗi, cậu cũng phải chủ động hạ mình một chút.” Lời Chu Nguyên nói khi tiễn anh đêm qua bất chợt hiện về.

Lúc đó Trì Thành chỉ xì một tiếng, kh/inh thường không thèm để ý.

Giờ phút này, Trì Thành cảm thấy dường như cũng có chút lý lẽ.

Anh ngồi dậy, gọi cho Trần Uyển.

Nếu cô còn gi/ận, nói vài câu ngon ngọt cũng chẳng mất gì.

Vài giây sau, mặt Trì Thành sầm xuống.

Số của anh đã bị Trần Uyển chặn.

Chương 10

“Anh Thành! Anh đến tìm em ạ?” Tô Nguyệt nhìn thấy chiếc xe thể thao của Trì Thành ở cổng trường, vẻ mặt đầy bất ngờ.

Dưới ánh mắt ngưỡng m/ộ của các nữ sinh phía sau, cô ta mở cửa ghế phụ rồi ngồi lên.

Trì Thành đeo kính râm, không nhìn rõ biểu cảm, khóe môi nhếch lên theo thói quen: “Không có gì, ghé thăm trường các em chút thôi.”

Nụ cười của Tô Nguyệt khựng lại một chút, sau đó lại rạng rỡ hơn: “Dạ được, để em làm hướng dẫn viên cho anh.”

Khi xe đi ngang qua khu nhà đỏ, Trì Thành như vô tình hỏi: “Khu này đều là tòa nhà cho nghiên c/ứu sinh à?”

“Dạ đúng rồi, ký túc xá của học tỷ Trần Uyển cũng ở khu này đấy.” Tô Nguyệt ngập ngừng, vẻ mặt hơi cẩn trọng: “Anh Thành, mấy hôm nay có vài lời đồn về học tỷ đang lan truyền khắp trường, em không biết có nên nói với anh không…”

“Nói đi.”

“Chính là… họ nói học tỷ Trần Uyển vì muốn giảng viên viết thư giới thiệu đi du học nên đã chủ động vào văn phòng… quyến rũ ông ấy.” Tô Nguyệt lén nhìn Trì Thành.

Gương mặt ẩn sau lớp kính râm của Trì Thành không lộ chút cảm xúc.

“Sau đó giảng viên không đồng ý, cô ấy, cô ấy đã làm tổn thương…” Tô Nguyệt ấp úng, che mặt thẹn thùng: “Một vị trí nh.ạy cả.m nào đó của ông ấy. Giảng viên phải nhập viện, nói là muốn kiện cô ấy.”

Trì Thành im lặng hồi lâu mới quay sang, giọng nhàn nhạt: “Trần Uyển đâu?”

Tô Nguyệt thầm đắc ý, những ngày qua cô ta cũng hiểu được tính khí của Trì Thành, càng nhìn thấy bình lặng thì bên dưới càng là bão tố.

Không người đàn ông nào chấp nhận được việc phụ nữ cắm sừng mình, mà đối với người như Trì Thành, ngay cả khi đã chia tay cũng không được.

“Nghe nói hình như đang ở đồn cảnh sát để lấy lời khai ạ.”

Lời vừa dứt, Trì Thành đã bẻ lái ngoặt sang một bên, chạy thẳng ra ngoài trường.

Tại đồn cảnh sát, Trì Thành liếc mắt một cái đã nhìn thấy Trần Uyển đang quay lưng về phía cửa, cùng với một người đàn ông trẻ tuổi bên cạnh cô.

“…Trong tình huống này, chúng tôi khuyên hai bên nên hòa giải riêng. Dù sao hiện trường cũng không có nhân chứng, phía bên kia đã làm giám định thương tật rồi…” Viên cảnh sát đối diện bàn làm việc tỏ vẻ bất lực.

“Tôi cũng muốn xin giám định thương tật.” Trần Uyển nói.

Khi cô nghiêng mặt sang, Trì Thành đột nhiên nhìn thấy vết sưng đỏ trên mặt bên phải và vết thương nơi khóe miệng của cô.

Trì Thành nghiến răng.

Người đàn ông trẻ bên cạnh Trần Uyển vẫn đang nói gì đó với cảnh sát, Trì Thành đã mất sạch kiên nhẫn.

Anh gọi một cuộc điện thoại: “Gọi Vương luật sư đến đồn cảnh sát cạnh Đại học Hoài ngay lập tức.”

Sau đó sải bước đi tới, túm lấy cánh tay Trần Uyển kéo cô đứng dậy.

Trì Thành đến đầy khí thế, cả Trần Uyển và người đàn ông trẻ bên cạnh đều gi/ật mình. Trần Uyển theo bản năng muốn vùng ra, đợi nhìn rõ là Trì Thành mới khựng lại.

Người đàn ông trẻ định giơ tay ngăn cản Trì Thành.

Trần Uyển biết tính khí của Trì Thành, sợ anh làm lo/ạn ở đây, liền chặn người đàn ông trẻ lại trước: “Sư huynh, đây là… người quen của em.”

Trì Thành cười lạnh: “Người quen?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Mèo của anh Chương 15
7 Ngáy ngủ Chương 12
8 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Em trai chiếm nhà của bố mẹ, quay lưng đưa họ vào viện dưỡng lão rồi bắt tôi chia tiền thuê hàng tháng. Tôi gửi bản sao giấy từ bỏ thừa kế cho nó: Nhà là của chú, người cũng là của chú.

Chương 10
Em trai đưa cha mẹ vào viện dưỡng lão, nhưng lại bắt chị gái chia tiền thuê hàng tháng, rồi quay sang lấy tiền đó mua túi xách cho bạn gái. Khi thông báo giải tỏa của khu phố vừa ban hành, cậu ta đột ngột vứt bỏ cha mẹ dưới chung cư của chị gái, còn đe dọa không được đụng vào tiền đền bù giải tỏa. Người chị truy xét mới phát hiện địa chỉ viện dưỡng lão vốn dĩ không tồn tại, những màn kịch đen tối như lừa đảo bảo hiểm y tế, làm giả bản án, giả mạo chữ ký dần dần bị phơi bày. Vào ngày ký hợp đồng, cô mang theo bằng chứng báo cảnh sát, khiến âm mưu của người em bị vạch trần ngay tại chỗ. Đây là câu chuyện về tranh giành tài sản gia đình, bỏ mặc người thân và hành trình tự cứu rỗi bản thân. Tình thân trước đồng tiền sẽ bị thử thách ra sao? Cuối cùng cô cũng hiểu ra, đạo hiếu không phải là trách nhiệm, mà là một sự lựa chọn.
Tình cảm
0
Vân Vi Chương 9