Trần Uyển không tiếp lời anh, cau mày giới thiệu người đàn ông bên cạnh: “Đây là sư huynh khoa Luật của em, anh ấy đến giúp em…”

“Giúp em? Cậu ta có chứng chỉ hành nghề luật sư không mà đòi giúp em? Giúp cái rắm!” Trì Thành nói lời khó nghe.

Trần Uyển không muốn làm lớn chuyện, nghiến răng nhịn xuống.

“Sư huynh, xin lỗi anh…”

“Xin lỗi? Trần Uyển, người nên xin lỗi không phải là tôi sao? Em không có gì muốn nói với tôi à?” Trì Thành lại không chịu buông tha.

Trần Uyển đ/au đầu nhức óc, tình cảnh của cô vốn đã đủ tệ, giờ lại còn lôi thêm cả Trì Thành vào.

“Trì Thành, nếu anh vì nghe được mấy lời đồn đại ở trường mà thế này, lát nữa em sẽ giải thích, bây giờ em…”

“Mẹ kiếp, tôi có m/ù đâu! Cần em giải thích? Ở bên tôi mấy năm, toàn ăn sơn hào hải vị, em còn nuốt trôi được cái thứ “gà luộc” đó à?”

Lời lẽ thô bỉ khiến Trần Uyển x/ấu hổ quay mặt đi.

Trì Thành vốn rất bậy, nhưng cái bậy của anh thường là kiểu “phong lưu hạ lưu”, đây là lần đầu tiên Trần Uyển thấy anh dùng từ ngữ thô tục thế này.

Những người xung quanh bắt đầu hiểu ra vấn đề, sư huynh ngập ngừng: “Hay là, em đi nói chuyện với... bạn của em trước đi?”

Viên cảnh sát hóng chuyện xong cũng hắng giọng: “Biên bản bên tôi cũng làm xong rồi. Có chuyện gì ra ngoài mà nói, ở đây đừng ồn ào.”

Trần Uyển đành đứng dậy bước ra khỏi đồn cảnh sát.

Trì Thành kéo cô đi, bị Trần Uyển dùng sức hất ra.

“Trần Uyển, em nhất quyết phải đối đầu với tôi đúng không…” Trì Thành nói được nửa câu liền khựng lại.

Gương mặt Trần Uyển quay lại đã đẫm nước mắt.

Chương 11

Trần Uyển rất ít khi khóc.

Khi ở bên anh, cô luôn ngoan ngoãn, mỉm cười, chẳng bao giờ có cảm xúc tiêu cực.

Trì Thành không thích phụ nữ khóc, anh không đủ kiên nhẫn để dỗ dành những người phụ nữ sướt mướt.

Nhưng bây giờ, nhìn thấy nước mắt của Trần Uyển, anh cảm thấy như có ai đó dùng búa tạ nện mạnh vào tim mình, nhói lên từng hồi.

Sự hung bạo trong lòng anh tan biến sạch.

Trì Thành quay mặt đi, không nhìn những giọt nước mắt đó nữa. Giọng nói cũng hạ xuống mấy tông.

“Thằng chó ở trường lại làm khó em? Tại sao không nói với tôi?”

“Trì Thành, chúng ta chia tay rồi.” Trần Uyển khẽ nói.

Cơn gi/ận của Trì Thành lại bốc lên, anh nghiến răng, cố gắng đ/è nén xuống.

“Em không thể sống mãi dưới sự bảo hộ của tôi được à…”

“Tại sao không thể? Anh không tin vào năng lực của tôi sao?”

“Em có kết hôn với tôi không?” Trần Uyển phản vấn.

Trì Thành khựng lại.

Sự ngập ngừng này đã cho thấy câu trả lời quá rõ ràng.

Trần Uyển cười: “Cho nên, em không thể dựa dẫm vào anh mãi, cũng không thể trông chờ anh bảo vệ em cả đời. Em phải tập cách tự bảo vệ mình. Những chuyện này để em tự xử lý là được.”

Trì Thành im lặng một lúc.

Trần Uyển lau nước mắt, xoay người định bước vào trong.

Nước mắt không đáng giá, nhưng đôi khi lại là công cụ có thể tận dụng.

Trần Uyển không muốn chọc gi/ận Trì Thành, cô chỉ có thể tỏ ra yếu thế. Chừng nào còn ở Hoài Thành, cô không được phép đắc tội với anh.

Việc Trì Thành can thiệp vào chuyện của cô, có lẽ vẫn là do lòng tự tôn của đàn ông mà thôi. Một chiếc bình hoa anh từng dùng qua, dù không muốn nữa cũng không muốn bị người đàn ông khác làm vỡ.

Nhưng so với việc dọn dẹp đống hỗn độn ở trường, Trần Uyển càng không muốn dây dưa với Trì Thành.

Điều đó sẽ khiến cô l/ột mất một lớp da.

Vừa định bước qua ngưỡng cửa, Trần Uyển đã bị Trì Thành dùng chân chặn lại.

“Đây là hai chuyện khác nhau. Trần Uyển, đừng hòng lấy lý do kết hôn ra để lừa tôi.” Trì Thành lạnh lùng nói: “Thư giới thiệu du học là thế nào? Em lên kế hoạch từ khi nào? Hai tháng, hay nửa năm?”

Trần Uyển kinh ngạc, không ngờ Trì Thành phản ứng nhanh đến thế.

“Nghĩ kỹ rồi hãy nói với tôi.” Trì Thành không cho cô cơ hội phản bác, chỉ vào điện thoại: “24 giờ phải gọi là có mặt. Trần Uyển, em biết kết cục của việc đùa giỡn với tôi là gì rồi đấy.”

Thu chân lại, Trì Thành bước về phía xe, đóng cửa cái rầm rồi lái xe rời khỏi đồn cảnh sát.

Trở về ký túc xá, Trần Uyển kiệt sức cả về thể x/ác lẫn tinh thần.

Cô cầm khung ảnh nhỏ trên bàn, nhìn người cha đang ôm vai mình cười nhân từ trong ảnh, lặng lẽ rơi lệ.

Người ta vẫn nói gia đình là bến đỗ bình yên, nhưng bến đỗ của cô đã không còn nữa.

Cô từng lầm tưởng Trì Thành sẽ là bến đỗ mới, nhưng sau bao lần thất vọng, cô hiểu ra đó chỉ là ảo giác, là nỗi khát khao xa vời không thực tế.

Cô sẽ không để bản thân chìm đắm vào ảo giác đó nữa.

Mười giờ tối, Trần Uyển nhận được điện thoại của Trì Thành. Kể từ sau lời đe dọa buổi sáng, cô buộc phải bỏ anh ra khỏi danh sách đen.

Trì Thành báo tên một khách sạn, bảo cô qua đó.

Đó chính là khách sạn tổ chức tiệc sinh nhật của Chu Nguyên lần trước.

Thậm chí dàn khách mời vẫn là những người cũ.

Trần Uyển đứng giữa những ánh mắt nhìn mình mà không biết phải làm sao.

Trì Thành nắm lấy cổ tay cô, kéo thẳng ra phía hồ bơi.

Ánh mắt Trần Uyển tối sầm lại, ký ức suýt ch*t đuối lần trước ùa về khiến cô vô thức khẽ r/un r/ẩy.

Trì Thành muốn cô ch*t đuối thêm lần nữa sao?

Thế nhưng giây tiếp theo, giữa tiếng kinh ngạc của mọi người, Trì Thành buông tay cô ra rồi nhảy xuống hồ bơi.

Ban đầu còn có người cười đùa tưởng anh đang giở trò gì, nhưng theo từng giây trôi qua, tiếng cười dần tắt hẳn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
4 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Ngáy ngủ Chương 12
7 Mèo của anh Chương 15
8 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Đào Hoa Sát Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm tân hôn, chồng buông một câu "đừng chạm vào tôi" rồi bỏ sang phòng khách. Một tháng sau, anh ghì chặt tôi lên bàn làm việc, giọng khàn đặc: "Anh muốn chạm vào em, anh phát điên mất rồi."

Chương 16
Bác sĩ phẫu thuật tim An Nhiễm vì muốn trả thù cho em gái mà gả cho Hàn Tranh. Đêm tân hôn, Hàn Tranh buông một câu 'Đừng chạm vào tôi' rồi bỏ sang phòng khách ngủ. Một tháng sau, anh lại bất ngờ ấn cô lên bàn làm việc, khàn giọng nói: 'Anh muốn chạm vào em, anh sắp phát điên rồi'. Anh không hề biết rằng, đêm nào cô cũng lén bỏ thuốc an thần vào ly nước mật ong của anh. Cô lẻn vào phòng thí nghiệm của Hàn Lăng và phát hiện cái chết của em gái mình có liên quan đến các cuộc thử nghiệm thuốc bất hợp pháp. Trả thù, phản bội, cứu rỗi; khi sự thật được phơi bày, An Nhiễm buông dao mổ xuống, còn anh quyên góp toàn bộ tài sản, chỉ mang theo một chiếc vali trở về trước cửa tiệm thuốc Đông y mà cô làm chủ. Đây là câu chuyện tình yêu về sự trả thù và tha thứ. Dao mổ có thể cứu người cũng có thể gây sát thương, còn tình yêu sẽ chữa lành mọi vết thương.
Báo thù
5