Khi còn ở bên cạnh Trì Thành, Trần Uyển đã thấy không ít bộ mặt nịnh nọt của kẻ dưới đối với người trên, nên cô làm cũng rất thuần thục. Cô chỉ không ngờ rằng vào khoảnh khắc này, cô lại nhớ đến Trì Thành.

Sau khi Tổng giám đốc Thẩm uống xong ly rư/ợu kính, không khí trở nên náo nhiệt, đi được một vòng, không biết là ai đề nghị Trần Uyển uống rư/ợu giao bôi với ông Thẩm.

Tổng giám đốc Thẩm là người đàn ông ngoài ba mươi, trông đàng hoàng nho nhã, lúc này chỉ cười cười, không tỏ ý từ chối cũng không đồng ý.

Người bề trên có thể giữ thái độ, nhưng kẻ dưới thì phải chủ động.

Trần Uyển hơi do dự, sếp đã rót rư/ợu vào ly cô.

“Vậy, sếp Thẩm...” Trần Uyển vươn tay ra.

Cửa phòng bao đột nhiên bị đẩy ra, có người ló đầu vào nhìn rồi nói: “Ôi, nhầm phòng”, không quan tâm đến người bên trong, người đó quay sang liên tục xin lỗi người phía sau: “Thiếu gia, xin lỗi, tại tôi nhìn nhầm số phòng làm anh phải đi thêm vài bước...”

Trần Uyển thắt lòng lại, may mà người đàn ông kia chỉ lạnh nhạt đáp một tiếng rồi quay người đi.

Cánh cửa vừa định đóng lại, sếp Thẩm bỗng đứng dậy gọi: “...Thiếu gia?”

Trì Thành khựng lại, người bên cạnh lập tức ân cần xoay người đẩy cửa.

Cửa phòng bao mở toang, cảnh tượng bên trong phơi bày hết cả.

Trần Uyển ngồi đối diện với cửa, ánh mắt Trì Thành ngay lập tức rơi vào người cô.

Trần Uyển vô thức nắm ch/ặt ly rư/ợu, Trì Thành lại lạnh nhạt dời mắt đi, gật đầu nhẹ với sếp Thẩm bên cạnh cô.

Sếp Thẩm vốn đang giữ vẻ kiêu kỳ nay nhiệt tình bắt chuyện, mời Trì Thành cùng ngồi lại.

“Thôi, bên kia còn cuộc hẹn.” Trì Thành từ chối rồi lui ra.

“Trần Uyển, đừng ngẩn người nữa, còn chưa uống rư/ợu giao bôi với sếp Thẩm đâu ha ha...” Người trong phòng bao tiếp tục hùa vào.

Sếp Thẩm ngồi xuống.

Cánh cửa vốn đã khép hờ lúc này lại bị đẩy ra.

Trì Thành một tay đặt lên cửa, khóe môi nhếch lên: “Có trò hay để xem à? Vậy thì để tôi xem xong rồi hãy đi.”

Chương 16

Mặc dù không biết Trì Thành là ai, nhưng dựa vào thái độ của sếp Thẩm khi nói chuyện với anh và khí chất của người đàn ông này, mọi người đều cảm thấy đây là một nhân vật lớn.

Tiếng hùa theo trong phòng bao càng lớn hơn.

Trần Uyển không quay đầu lại, tránh việc tiếp xúc ánh mắt với Trì Thành.

Trong tiếng ồn ào ngày càng cuồ/ng nhiệt, Trần Uyển nghiến răng, khoác tay sếp Thẩm: “Sếp Thẩm, tôi kính ông.”

Khi ngửa đầu uống cạn ly rư/ợu mạnh, tiếng “bộp” vang lên, cửa phòng bao đóng lại, Trì Thành đã đi rồi.

Sếp Thẩm đặt ly rư/ợu xuống, mơ hồ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng. Ông nhìn ra cửa, do dự hỏi: “Có phải cô... quen biết Trì Thành không?”

Trần Uyển rũ mắt: “Không quen.”

Sếp Thẩm cũng không ngạc nhiên với câu trả lời của cô, Trần Uyển chỉ là nhân viên nhỏ của một công ty thương mại nhỏ như vậy, chắc là ông nghĩ nhiều rồi.

Tửu lượng của Trần Uyển không tốt, uống được nửa chừng cũng đã say gần hết.

Quản lý thì thầm bảo cô ra ngoài tránh một lát.

Trần Uyển đứng dậy che miệng nói muốn nôn, loạng choạng bước ra khỏi phòng bao.

Kết quả đến nhà vệ sinh, dạ dày cuộn trào, cô nôn thật.

Cô chưa từng s/ay rư/ợu, chỉ cảm thấy dạ dày co thắt đ/au đớn, chân tay bủn rủn, dựa vào tường mà không sao ngăn được mình trượt xuống.

Có người đẩy cửa bước vào, Trần Uyển vô thức muốn nói “Xin lỗi”.

Dáng người cao lớn đó đi đến bồn rửa tay bên cạnh, vặn vòi nước rửa tay.

Trần Uyển rút khăn giấy luống cuống thu dọn lại mình, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Trì Thành đang nhìn mình trong gương.

“Không thể chờ đợi được mà trốn khỏi tôi, chỉ để sống những ngày tháng đi tiếp rư/ợu cho người khác thôi sao?” Khóe môi Trì Thành đầy mỉa mai.

Đầu óc Trần Uyển còn đang choáng váng vì cồn, lời nói thốt ra ngay lập tức: “Lúc ở bên anh thì tiếp rư/ợu anh, giờ chẳng qua là tiếp rư/ợu người khác. Đều là tiếp rư/ợu ki/ếm sống, chẳng có gì khác biệt cả.”

Gân xanh trên mu bàn tay Trì Thành nổi lên: “Lúc ở bên tôi, tôi chưa bao giờ để cô bị người khác ép uống rư/ợu.”

Đây là sự thật, trong số những người bạn gái mà nhóm của Trì Thành dẫn theo, Trần Uyển là trường hợp ngoại lệ.

Trì Thành chưa bao giờ ép cô, cũng không cho phép bất cứ ai ép cô. Muốn uống thì uống, không muốn thì Trì Thành uống thay.

Trần Uyển ngẩng mặt lên, cười: “Vậy thì tôi cảm ơn anh.”

Cô nôn đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, trong mắt còn đọng lệ, đuôi mắt đỏ ửng.

Trì Thành thắt lòng, nhưng lời nói ra lại như tẩm đ/ộc.

“Trần Uyển, cô thật là đê tiện!”

Một tuần sau, sếp quay lại thông báo, vậy mà thật sự lấy được đơn hàng của sếp Thẩm.

“Hôm đó mọi người đều góp công tiếp đón sếp Thẩm, lát nữa mỗi người đều có tiền thưởng!”

Ông còn đặc biệt nhắc đến Trần Uyển: “Tiểu Trần, thể hiện tốt lắm, sếp Thẩm đặc biệt chỉ định để cô theo đơn hàng này.”

Vừa dứt lời, ánh mắt các đồng nghiệp nhìn Trần Uyển có chút sâu xa.

Trần Uyển không còn lựa chọn nào khác, huống hồ lấy được đơn hàng lớn cũng là chuyện tốt.

Khi theo đơn hàng, cô thường xuyên phải kết nối với bên sếp Thẩm, Trần Uyển đã đến đó nhiều lần, mọi thứ đều theo quy trình, sếp Thẩm cũng không thường xuyên xuất hiện, càng không có chuyện làm khó cô.

Thuận lợi đến mức Trần Uyển bắt đầu nghi ngờ mình thật sự đã đổi vận.

Khi đơn hàng hoàn thành được một giai đoạn, sếp đặc biệt đi cùng Trần Uyển đến thăm sếp Thẩm một lần.

Trong văn phòng lớn của sếp Thẩm, hai người xã giao một lúc lâu, sếp bắt đầu cố ý hay vô ý đề cập đến lần hợp tác tiếp theo.

Sếp Thẩm không đưa ra câu trả lời rõ ràng.

Cuối cùng, sếp nói: “Đúng rồi, hôm nay là sinh nhật Trần Uyển, công ty chúng tôi sẽ tổ chức tiệc sinh nhật cho nhân viên, không biết có vinh hạnh mời sếp Thẩm cùng tham gia không nhỉ?”

Trần Uyển hơi bất ngờ, nhưng cũng không nói gì thêm. Chẳng qua là lấy cô ra làm cái cớ để mời sếp Thẩm mà thôi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
7 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
8 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Đào Hoa Sát Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cặp đôi quyền lực phân phủ, hoàng thành dậy sóng

Chương 10
Phu quân trước mặt văn võ bá quan, đưa cho ta một tờ giấy phân phủ, nói tay ta dính máu, không xứng với danh môn vọng tộc thanh lưu của chàng. Ta nhận lấy ngay tại chỗ, dọn sạch kho báu của tướng phủ, dẫn theo hai đứa con trở về đất phong, còn tuyên bố ngay tại cổng thành: Từ nay về sau không ai liên quan đến ai, kẻ nào chặn đường ta, kẻ đó phải chết. Mọi người đều chờ xem ta thất thế, thái tử lại càng nóng lòng muốn nạp con gái ta vào Đông cung. Ba tháng sau, thái tử dẫn cấm quân ép cung, mỉm cười bảo ta quỳ xuống nhận chỉ. Ta ngồi dậy từ trên giường bệnh, rút ra con dao găm giấu kín nhiều năm, cắt đứt dây buộc long bào của hắn: "Điện hạ, muốn ngồi lên chiếc ghế này, trước hết phải hỏi xem ta có bằng lòng hay không."
Tình cảm
15