【Tuyệt vời, bộ n/ão của nữ chính đúng là nhạy bén, biết cách thu hút mọi người lại, sau đó công khai kết tội, đợi đến khi thanh danh này lan truyền ra ngoài, dù cô ta có đưa ra bằng chứng giải thích cũng chẳng ai tin.】

【Hì hì, nhìn nữ phụ bị bẽ mặt thích thật đấy!】

Đúng là chỉ cần một cái miệng để tung tin đồn, nhưng muốn đính chính thì chạy g/ãy cả chân.

Tôi cười lạnh một tiếng, giơ tay t/át thẳng vào khuôn mặt đang đắc ý của Ngô Dung Dung.

Trong chớp mắt, mặt cô ta sưng đỏ lên, năm dấu tay in hằn rõ rệt.

Cô ta ôm mặt, nhìn tôi đầy khó tin, hốc mắt đỏ hoe.

"Kiều Mộng Nghiên, cậu dựa vào đâu mà đá/nh tôi!"

"Chỉ vì tôi nói sự thật sao? Cậu đã dám làm thì sao tôi không được nói?"

Dứt lời, tôi lại t/át tiếp, lần này còn mạnh tay hơn, trái phải mỗi bên ba cái.

Đến mức mỏi cả tay, tôi mới dừng lại.

"Cậu đã dám ăn nói xằng bậy, vu khống h/ãm h/ại tôi, thì tại sao tôi không được đá/nh cậu."

"Đừng chối, trong lời nói của cậu toàn là lỗ hổng, bất cứ ai có n/ão đều biết cậu đang phỉ báng, chuyện này mà làm lớn lên là phải ngồi tù đấy."

Trong mắt cô ta thoáng qua vẻ hoảng hốt, nhưng rất nhanh đã trở lại bình thường.

Cô ta chắc chắn rằng lúc nhét thẻ phòng vào túi tôi không có ai nhìn thấy.

Cô ta hất cằm, bắt đầu phản bác.

"Tôi không ăn nói xằng bậy, càng không phỉ báng, cậu có bằng chứng thì đưa ra đây."

Tôi khoanh tay trước ngựk, nhếch môi cười lạnh.

"Thứ nhất, cậu mượn bút tớ để viết tên lên sách, nhưng sách của cậu đã viết tên xong xuôi rồi, đây là nói dối."

"Trên bàn bạn cùng bàn của cậu có mấy cây bút, mà cậu cứ nhất quyết đi qua cả một hàng bàn để mượn tớ, điều này rất phi lý."

"Tớ mới vào lớp mười phút trước, chỗ ngồi còn ở góc lớp, làm sao cậu biết tớ để thẻ phòng trong túi bút? Điều này quá vô lý."

Cô ta vội vàng mở miệng.

"Tôi..."

Chưa kịp nói hết câu, tôi đã cười khẩy ngắt lời.

"Tớ còn chưa nói xong, vội cái gì, lát nữa có khối thời gian cho cậu ngụy biện."

"Cuối cùng, người bình thường nhìn thấy thẻ phòng của người khác, cũng sẽ đoán là trời nóng 40 độ thế này chắc chắn là nóng không chịu nổi nên đi thuê phòng tắm rửa thôi."

"Người có tiền thì sao? Trường mình bao nhiêu thầy cô giáo đều lái xe Mercedes, BMW kìa, chẳng lẽ đời sống riêng tư của họ đều hỗn lo/ạn?"

Tôi dang hai tay, làm tư thế mời.

"Tớ nói xong rồi, cậu có thể tiếp tục ngụy biện."

Lập tức, trong lớp vang lên những tràng cười lớn.

Logic của tôi ch/ặt chẽ, mạch lạc, mọi người đã thi đỗ vào trường đại học tốt nhất tỉnh thì chắc chắn cũng đều có n/ão cả.

Mặt Ngô Dung Dung đỏ bừng.

Nín nhịn hồi lâu, mới thốt ra được một câu.

"Cậu chỉ là nhà có tiền, chính là hám trai, chính là đời sống riêng tư hỗn lo/ạn không đứng đắn!"

Tôi trực tiếp đảo mắt, mỉa mai.

"Ý cậu là cậu không cần bất cứ bằng chứng nào, chỉ dựa vào một cái miệng là có thể định tội người khác đúng không."

Tôi giơ ngón cái lên.

"Giỏi thật đấy!"

Mọi người lại bị tôi chọc cười, cũng lần lượt lên tiếng giúp tôi.

"Ngô Dung Dung, sao trước đây không phát hiện cậu hài hước thế này nhỉ?"

"Đúng đấy, dựa vào tấm thẻ phòng không tồn tại mà đi tung tin đồn nhảm về Kiều Mộng Nghiên, có bản lĩnh này thì đi viết truyện ngắn đi, chắc chắn sẽ hot đấy."

"Kiều Mộng Nghiên nhà người ta vốn dĩ đã có tiền rồi, mẹ là doanh nhân ưu tú nổi tiếng, con gái lái xe Bentley hơn ba triệu tệ đi học, đeo vòng tay Cartier hơn hai trăm ngàn tệ là chuyện bình thường thôi, đừng thấy người ta giàu mà gh/en tị rồi tung tin đồn nhảm."

Ngô Dung Dung cao giọng, quát lớn.

"Tôi không nói sai, Kiều Mộng Nghiên chính là hám trai, chính là--"

Chưa kịp nói hết, ở cửa vang lên giọng nói lạnh lùng phụ họa.

"Dung Dung nói không sai, tôi có thể làm chứng cho cô ấy."

Nụ cười chế giễu trên mặt mọi người sau khi nhìn rõ người đến liền thu liễm lại, trở nên phức tạp.

Vì người đó không ai khác chính là thanh mai trúc mã của tôi, Thẩm Trầm Bạch.

Với đôi chân dài 1m88, cậu ta đi vài bước đã đến trước mặt chúng tôi, nhìn Ngô Dung Dung mặt mũi sưng đỏ, trong mắt đầy vẻ đ/au lòng xót xa.

"Mộng Nghiên, tôi cứ tưởng cậu chỉ là đời sống riêng tư hỗn lo/ạn, không ngờ cậu còn cậy quyền ứ/c hi*p bạn học."

"Nhà cậu có tiền, nhưng đó không phải là lý do để cậu có thể tùy tiện ứ/c hi*p nữ sinh nghèo."

Ban đầu tôi còn tưởng bình luận chỉ đang phóng đại, cùng lắm thì thanh mai trúc mã sẽ đứng ngoài cuộc không giúp tôi.

Kết quả không ngờ bình luận lại rất chân thực, cậu ta chọn cách mở mắt nói dối để giúp Ngô Dung Dung, sau này giẫm lên m/áu của tôi để yêu đương với cô ta, đó cũng chỉ là chuyện tiện tay mà thôi.

Ngô Dung Dung xúc động ôm lấy cánh tay cậu ta.

"Hu hu hu, anh Trầm Bạch, may mà anh đến kịp lúc làm chứng cho em, nếu không mọi người đã bị cô ta lừa rồi."

"Chẳng phải là thích qu/an h/ệ nam nữ bừa bãi, hám trai thôi sao, tại sao cô ta dám làm mà không dám nhận, có ai cười nhạo cô ta đâu."

Tôi khoanh tay trước ngựk, nhìn hai người bọn họ bằng ánh mắt nhìn lũ đần.

"Nói tôi đời sống riêng tư hỗn lo/ạn? Nói tôi hám trai?"

"Ngô Dung Dung, cậu có muốn nhìn lại xem cậu đang làm gì không! Dựa vào lời lẽ của đàn ông, ôm lấy đàn ông làm chỗ dựa."

"Chuyện mình thích làm mà cứ nghĩ người khác cũng thích làm? Có b/ệnh thì đi chữa đi, không có tiền thì tôi cho!"

Ngô Dung Dung vội vàng buông tay đang ôm Thẩm Trầm Bạch ra.

Bắt đầu tự chứng minh sự trong sạch.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
7 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
8 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Đào Hoa Sát Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cặp đôi quyền lực phân phủ, hoàng thành dậy sóng

Chương 10
Phu quân trước mặt văn võ bá quan, đưa cho ta một tờ giấy phân phủ, nói tay ta dính máu, không xứng với danh môn vọng tộc thanh lưu của chàng. Ta nhận lấy ngay tại chỗ, dọn sạch kho báu của tướng phủ, dẫn theo hai đứa con trở về đất phong, còn tuyên bố ngay tại cổng thành: Từ nay về sau không ai liên quan đến ai, kẻ nào chặn đường ta, kẻ đó phải chết. Mọi người đều chờ xem ta thất thế, thái tử lại càng nóng lòng muốn nạp con gái ta vào Đông cung. Ba tháng sau, thái tử dẫn cấm quân ép cung, mỉm cười bảo ta quỳ xuống nhận chỉ. Ta ngồi dậy từ trên giường bệnh, rút ra con dao găm giấu kín nhiều năm, cắt đứt dây buộc long bào của hắn: "Điện hạ, muốn ngồi lên chiếc ghế này, trước hết phải hỏi xem ta có bằng lòng hay không."
Tình cảm
15