Ngay khi con d/ao gọt hoa quả sắp đ/âm tới tôi, một bóng người lao vào, tung một cú đ/á mạnh vào ngựk Tô Uyển Ninh.
Tô Uyển Ninh ngã nhào xuống đất, con d/ao trên tay cũng văng ra xa.
La Húc Chu đầy lửa gi/ận trong mắt, giọng điệu lạnh lùng thấu xươ/ng:
"Cô chán sống rồi à!"
Tô Uyển Ninh nằm dưới đất nhưng vẫn không cam lòng, cố gắng vùng vẫy muốn bò dậy.
"Tao muốn gi*t nó! Tao không cam tâm!"
La Húc Chu không cho chị ta thêm cơ hội nào nữa, lập tức lấy điện thoại ra báo cảnh sát.
Cảnh sát nhanh chóng có mặt và kh/ống ch/ế Tô Uyển Ninh.
Cuối cùng, Tô Uyển Ninh bị kết án ba năm tù vì tội cố ý gi*t người bất thành.
Thế nhưng không ai ngờ được, sau khi bị giam không lâu, chị ta được chẩn đoán đã mang th/ai.
Đó là con của A Trạch.
Khi biết tin, A Trạch tìm cách lánh mặt, hoàn toàn không muốn đoái hoài.
Cuối cùng không còn cách nào khác, bố mẹ chỉ đành đón đứa trẻ về tự mình nuôi nấng.
Đôi bố mẹ từng thích khoe khoang, thổi phồng mọi chuyện, chỉ sau một đêm đã già đi mấy tuổi.
Ngày ngày bận rộn chăm sóc đứa trẻ, họ không còn chút kiêu ngạo nào như trước, cũng chẳng bao giờ dám đến làm phiền tôi và gia đình tôi nữa.
Còn tôi, vẫn tiếp tục sống một cuộc đời bình yên và hạnh phúc.
Hai đứa trẻ lớn lên khỏe mạnh.
Bà nội hiệu trưởng của chúng sở hữu nguồn lực giáo dục tốt nhất, thuê cho chúng những giáo viên giỏi nhất, chuyện học hành của con cái tôi không cần phải bận tâm.
La Húc Chu vẫn luôn yêu chiều tôi hết mực.
Những tủi thân và tổn thương năm nào, giờ đã thành làn khói mỏng tan vào hư không.
Hoàn.