Tô Điềm Điềm nhíu mày: "Chị, mẹ cũng là vì muốn tốt cho chị thôi. Chị nhìn chị bây giờ xem, mặt tròn ra một vòng, cằm cũng chẳng còn. Về nhà để mẹ giúp chị quản lý lại..."
"Tô Điềm Điềm."
Tôi ngắt lời nó.
"Khi em ăn gà rán, uống trà sữa mỗi ngày, em có từng nghĩ tại sao chị đến nửa bát cơm trắng cũng không được ăn không?"
Tô Điềm Điềm đảo mắt kh/inh bỉ.
"Đó là vì chị khung xươ/ng to, dễ lộ b/éo. Mẹ nói rồi, thể chất của chị khác với em."
"Thể chất khác nhau?"
Tôi nhìn chằm chằm vào mắt nó.
"Em một trăm ba mươi cân (65kg), chị bảy mươi lăm cân (37.5kg), ai mới là người nên ăn ít lại?"
Tô Điềm Điềm bị tôi nói đến mức sững người.
Sau đó nó nổi cáu.
"Chị có ý gì? Chị nói em b/éo à?"
"Chị không nói em b/éo. Chị chỉ nói, dựa vào đâu mà em có thể ăn uống bình thường, còn chị thì không."
"Vì chị vốn dĩ nên g/ầy một chút! Mặt chị to! Khung xươ/ng chị to! Chị không g/ầy đi thì làm sao mà đẹp được!"
Giọng Tô Điềm Điềm ngày càng chói tai.
"Mẹ dành tất cả những gì tốt đẹp nhất cho chị, lo cho chị đi học, m/ua quần áo cho chị, vậy mà chị hay thật, theo người ta bỏ đi ba năm. Mẹ ngày nào cũng vì chị mà khóc, chị có biết không?"
Tôi lặng lẽ nhìn nó.
"Bà ấy ngày nào cũng khóc là đúng rồi. Trước ống kính ấy. Cái loại một video ki/ếm được hai ngàn tệ tiền ủng hộ ấy."
Sắc mặt Tô Điềm Điềm thay đổi.
"Chị... chị làm sao mà biết?"
"Cảnh sát nói cho chị biết. Một triệu một trăm bảy mươi nghìn tệ, học phí trường tư của em, túi xách hàng hiệu của em, gà rán và trà sữa của em, đều là đổi bằng sự mất tích của chị đấy."
Tô Điềm Điềm đứng phắt dậy.
Đôi môi r/un r/ẩy, mặt đỏ bừng.
"Thì đã sao? Chị tự bỏ đi mà! Đâu phải mẹ b/án chị!"
"Đúng, là chị tự bỏ đi. Bởi vì nấu ăn ở hang ổ l/ừa đ/ảo, còn sống giống con người hơn là ở nhà."
Tô Điềm Điềm bị nghẹn họng.
Nó xách túi lên, không thèm quay đầu lại mà bỏ đi.
Đến tận cửa, nó quay đầu ném lại một câu.
"Chị đừng tưởng mình đáng thương. Mẹ nói rồi, chị từ nhỏ đã là đồ ăn cháo đ/á bát."
Cánh cửa đóng sầm lại.
Tôi ngồi tại chỗ, nhìn theo hướng nó biến mất.
Không khóc.
Một giọt nước mắt cũng không rơi.
Không phải vì tôi mạnh mẽ.
Mà là vì thật sự đã cạn kiệt rồi.
Chuyện của Triệu Mỹ Hoa nhanh chóng bị truyền thông biết đến.
Không phải do cảnh sát Trần tiết lộ.
Mà là một sinh viên đại học từng quyên góp cho Triệu Mỹ Hoa đã đăng một bài viết dài trên mạng xã hội.
Tiêu đề là: Tôi đã quyên góp ba ngàn tệ tiền sinh hoạt phí cho một người mẹ tìm con, kết quả sau khi con gái bà ta được tìm thấy, điều bà ta quan tâm nhất không phải là con gái, mà là dặn con gái đừng nói bậy.
Dưới bài viết, tài khoản video ngắn của Triệu Mỹ Hoa bị bóc trần không còn mảnh giáp.
Có người chụp màn hình lịch sử tiêu dùng của bà ta, dùng tiền quyên góp dưới danh nghĩa tìm con để m/ua đồ xa xỉ trong trung tâm thương mại.
Có người lật lại tài khoản mạng xã hội của Tô Điềm Điềm, cô con gái út học trường tư thục kia, ngày ngày khoe hàng hiệu, khoe ăn ngon, khoe đi du lịch.
Trong khi người chị mất tích, ở trong hang ổ l/ừa đ/ảo đến một bát cơm tử tế cũng coi là xa xỉ.
Dư luận bùng n/ổ.
Phần bình luận dưới tài khoản của Triệu Mỹ Hoa toàn là những lời mắ/ng ch/ửi gi/ận dữ của cư dân mạng.
"Bà căn bản không xứng đáng làm mẹ!"
"Món n/ợ lương tâm một triệu một trăm bảy mươi nghìn tệ, bà trả nổi không?"
"Đứa con gái lớn mới là nạn nhân thực sự!"
Phản ứng của Triệu Mỹ Hoa cũng rất nhanh.
Bà ta đăng một video mới.
Trong video, bà ta quỳ trước ống kính, khóc không ra hơi.
"Mọi người hiểu lầm tôi rồi... Tôi quá yêu Niệm Niệm... Nó từ nhỏ đã ốm yếu, bác sĩ nói nó phải kiểm soát chế độ ăn uống... Tôi làm theo lời dặn của bác sĩ mà..."
Bà ta giơ một tờ b/ệnh án mờ mịt ra cho ống kính xem.
"Mọi người xem, đây là bác sĩ kê đơn, bảo nó phải kiểm soát cân nặng..."
Trong phần bình luận, có người đã phóng to tờ b/ệnh án đó lên.
Là đồ giả.
Phông chữ không đồng nhất, con dấu bị lệch, tên b/ệnh viện còn viết sai cả một chữ.
Lần này không chỉ cư dân mạng phẫn nộ.
B/ệnh viện bị mạo danh đã trực tiếp đưa ra thông báo: Chưa bao giờ cấp bất kỳ đơn th/uốc kiểm soát ăn uống nào cho b/ệnh nhân Tô Niệm.
Lời nói dối của Triệu Mỹ Hoa hoàn toàn sụp đổ.
Chiều hôm đó, phóng viên của ba tờ báo đã phục kích ở cổng đồn cảnh sát.
Cảnh sát Trần buộc phải đứng ra đưa ra phản hồi ngắn gọn.
"Hiện vụ án đang trong quá trình điều tra, những manh mối liên quan đến việc ng/ược đ/ãi trẻ vị thành niên, chúng tôi sẽ xử lý nghiêm túc."
Phóng viên truy hỏi: "Triệu Mỹ Hoa bị nghi ngờ l/ừa đ/ảo quyên góp, liệu có bị khởi tố không?"
"Nếu kết quả điều tra cho thấy hành vi của bà ta cấu thành tội l/ừa đ/ảo, chúng tôi sẽ truy c/ứu theo pháp luật."
Đêm đó, Triệu Mỹ Hoa gọi ba mươi bảy cuộc điện thoại đến trạm c/ứu trợ.
Không ai bắt máy.
Bà ta lại gọi vào di động của cảnh sát Trần.
Cảnh sát Trần nghe máy.
"Bà Triệu, có chuyện gì vậy?"
"Các người dựa vào đâu mà không cho tôi gặp con gái tôi! Tôi sẽ kiện các người!"
"Bà có thể đi theo con đường pháp luật bất cứ lúc nào."
"Các người-- các người đây là giam giữ trái phép! Niệm Niệm là con gái tôi, tôi có quyền đưa nó đi!"
"Tô Niệm đã trưởng thành. Bản thân cô ấy không muốn gặp bà, chúng tôi không thể ép buộc."
Đầu dây bên kia im lặng vài giây.
Sau đó giọng Triệu Mỹ Hoa đột ngột thay đổi.
Không còn là người mẹ đáng thương khóc lóc nữa.
Mà là một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo.
"Cảnh sát Trần, tôi khuyên anh đừng lo chuyện bao đồng. Niệm Niệm là con gái tôi, tôi giáo dục nó thế nào là chuyện gia đình của tôi. Anh đã nhúng tay vào quá sâu rồi đấy."