Trong thời gian đi du lịch, ngôi nhà sẽ do con trai Lâm Hiên, con dâu Chu Lỵ và bà Ngô Tú Phương cư trú. Các khoản phí như điện, nước, ga, phí quản lý, internet... đề nghị chia theo tình hình sử dụng thực tế.

Khu vực công cộng như bếp, phòng tắm... vui lòng giữ gìn vệ sinh, không để vật dụng cá nhân chiếm dụng quá nhiều không gian chung.

Phòng làm việc và phòng ngủ chính của tôi sẽ khóa lại, không mở cửa cho người ngoài, vui lòng không tự ý vào.

Cây cối trong vườn cần tưới nước hai lần mỗi tuần, danh sách chi tiết đính kèm phía sau.

Nếu có việc khẩn cấp, xin vui lòng liên hệ con gái tôi là Lâm Vi (Số điện thoại: XXX), hoặc liên hệ khẩn cấp trong bảo hiểm du lịch của tôi (Số điện thoại: XXX).

...

Bà viết đầy một trang giấy, kiểm tra lại một lượt rồi nhấn lệnh in.

Máy in lại bắt đầu hoạt động.

Cầm trên tay tờ "Đề xuất quản lý tài sản gia đình", Diệp Cẩm bước ra khỏi phòng làm việc. Ngô Tú Phương vẫn đang ngồi tắm nắng bên cửa sổ phòng khách, nhắm mắt như thể đã ngủ thiếp đi.

Diệp Cẩm không làm phiền bà, đặt tờ tài liệu lên bàn ăn, dùng chặn giấy đ/è lại.

Sau đó bà thay giày rời khỏi nhà.

Kế hoạch ban đầu hôm nay là đi đăng ký học tại trường đại học người cao tuổi. Nhưng giờ đây, bà đổi hướng đi đến trung tâm thương mại.

Du lịch bằng tàu biển cần chuẩn bị rất nhiều thứ: quần áo phù hợp, kem chống nắng, th/uốc dự phòng, phích cắm chuyển đổi, và cả một đôi giày đi bộ thoải mái. Bà đi hết cửa hàng này đến cửa hàng khác, chọn lựa cẩn thận, không vội vàng, cứ thong thả mà làm.

Tại quầy vali, bà ưng ý một chiếc vali màu bạc 28 inch, bánh xe trơn tru, chất liệu nhẹ nhàng. Nhân viên b/án hàng nhiệt tình giới thiệu: "Đây là sản phẩm mới của cửa hàng chúng tôi, rất phù hợp cho những chuyến đi dài ngày, dung tích lớn, phân khu hợp lý, lại có cả khóa hải quan."

"Tôi lấy một chiếc." Diệp Cẩm nói.

"Vâng thưa quý khách, để tôi lên đơn cho bà. Bà dự định đi đâu chơi vậy ạ?"

"Đi tàu biển, Địa Trung Hải."

"Oa, tuyệt quá! Mùa này Địa Trung Hải đẹp lắm, chắc chắn bà sẽ có một chuyến đi rất vui vẻ."

Diệp Cẩm mỉm cười, không nói gì.

Vui vẻ sao? Có lẽ vậy. Nhưng nhiều hơn cả là một sự bình tĩnh gần như quyết tuyệt. Giống như bao năm trước, khi bà quyết định m/ua căn nhà đó; giống như mười năm trước, khi bà đặt bút ký vào giấy báo tử của chồng; giống như ngày hôm qua, khi bà nhìn thấy vết bánh xe lăn nghiền qua sàn nhà mình.

Có những quyết định, một khi đã đưa ra thì không thể quay đầu.

Khi bà kéo chiếc vali mới m/ua về đến nhà thì đã là bốn giờ chiều. Chu Lỵ vẫn chưa tan làm, Lâm Hiên tất nhiên cũng chưa về. Ngô Tú Phương đang nghỉ ngơi trong phòng khách, cửa đóng kín.

Diệp Cẩm kéo vali vào phòng ngủ của mình, bắt đầu thu xếp. Quần áo, giày dép, đồ vệ sinh cá nhân, th/uốc dự phòng, sách, sổ tay, sạc pin... bà đặt từng món vào trong, ngay ngắn trật tự. Hộp th/uốc nhỏ đi theo bà nhiều năm nay, bên trong là th/uốc hạ huyết áp và th/uốc ngủ - dù rất ít khi dùng đến, nhưng chuẩn bị sẵn vẫn thấy an tâm hơn.

Còn cả cuốn sách ảnh về du lịch tàu biển Địa Trung Hải, bà do dự một chút rồi cũng đặt vào trong.

Sắp xếp được một nửa thì điện thoại reo. Là Lâm Hiên.

"Mẹ, tối nay con tăng ca, không về ăn cơm được. Cơ quan Chu Lỵ cũng có tiệc, họ cũng về muộn. Mẹ và mẹ Tú Phương tự ăn nhé."

"Được."

"Chuyện là... sáng nay con thái độ không tốt, mẹ đừng để bụng." Giọng Lâm Hiên có chút gượng gạo, "Con chỉ là đang nóng vội, mẹ Tú Phương ra nông nỗi này, áp lực của Chu Lỵ cũng lớn..."

"Mẹ biết." Diệp Cẩm nói.

"Vậy... con đi làm việc đây."

Cúp điện thoại, Diệp Cẩm tiếp tục sắp xếp hành lý. Đến khi bà đặt xong mọi thứ, đóng nắp vali, kéo khóa lại thì mới phát hiện trời đã tối.

Bà ra phòng khách bật đèn, phát hiện Ngô Tú Phương không biết đã ngồi trên xe lăn từ lúc nào, ngay cạnh bàn ăn, đang nhìn tờ "Đề xuất quản lý tài sản gia đình" mà bà để trên bàn vào buổi chiều.

Cụ bà xem rất chậm, rất nghiêm túc.

Nghe thấy tiếng động, Ngô Tú Phương ngẩng đầu lên, đặt tờ tài liệu lại trên bàn.

"Sắp đi xa sao?" Bà hỏi.

"Vâng." Diệp Cẩm bước tới, thu dọn tài liệu, "Tháng sau đi."

"Chuyện tốt." Ngô Tú Phương gật đầu, "Đời người, có thể sống theo ý mình được mấy lần thì cứ sống thôi."

Diệp Cẩm nhìn bà.

"Thời trẻ tôi cũng muốn đi du lịch." Ngô Tú Phương từ tốn nói, "Muốn đi Bắc Kinh xem Thiên An Môn, muốn đi Tô Hàng xem vườn cảnh. Sau đó kết hôn, sinh con, nuôi con, chăm sóc người già, rồi lại trông cháu. Đợi đến khi cháu lớn rồi thì tôi cũng già, cũng b/ệnh, không cử động được nữa."

Bà mỉm cười, trong nụ cười đó có thứ gì đó mà Diệp Cẩm rất quen thuộc - là sự nuối tiếc, nhưng không hoàn toàn là nuối tiếc, còn có cả sự bình thản sau khi đã chấp nhận số phận.

"Bà đi đi, xem hộ tôi với." Ngô Tú Phương nói, "Chụp nhiều ảnh vào nhé."

Diệp Cẩm bỗng không biết nên nói gì.

Bà vào bếp nấu cơm. Đơn giản là nấu hai bát mì, rán hai quả trứng, chần ít rau xanh. Khi bưng ra, Ngô Tú Phương đã tự xoay xe lăn tới cạnh bàn ăn.

Hai người im lặng dùng xong bữa tối.

Khi Diệp Cẩm đang dọn bát đũa, Ngô Tú Phương đột nhiên lên tiếng: "Lỵ tâm địa không x/ấu, chỉ là bị anh trai nó chiều hư, nên lúc nào cũng cảm thấy cái gì cũng là điều hiển nhiên. Bà đừng chấp nhặt nó."

Động tác của Diệp Cẩm khựng lại.

"Thằng bé Lâm Hiên, nó thật thà, lại nghe lời vợ." Ngô Tú Phương nói tiếp, "Nhưng bà yên tâm, trong lòng nó vẫn có người mẹ là bà. Chỉ là... chỉ là đôi khi nó không phân định được rõ ràng thôi."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
7 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
8 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Đào Hoa Sát Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tỉnh dậy, tiểu tướng quân cưng chiều ta hết mực

Chương 10
Khi tôi bị thiếu gia nhà họ Lục chặn lại dưới hành lang, hắn đang định đeo một chiếc vòng ngọc vào tay tôi. "Oản Ninh, làm người của ta đi, ta hứa sẽ cho nàng một tiểu viện." Quản sự ma ma bưng hôn thư bước vào cửa, nhà họ Lục đã nhận lễ tạ ơn của phủ Tướng quân, quay đầu lại liền muốn đưa tôi đi xung hỉ cho vị tiểu tướng quân đang hôn mê bất tỉnh. Lục Thừa An cười nhạo số mệnh tôi thấp hèn, rời khỏi nhà họ Lục cũng chỉ là thủ tiết thờ chồng, còn cười tôi sao lúc trước không thuận theo hắn. Tôi không thèm để ý đến hắn, một mình gả vào phủ Tướng quân. Sau này, hắn mang theo vẻ hối hận tìm đến tận cửa. Tôi đứng trước cửa son, ném trả lại chiếc vòng ngọc mà hắn từng nhét vào tay tôi: "Lục thiếu gia, phu quân của ta sắp tỉnh lại rồi. Nếu để ngài ấy nhìn thấy ngươi, chắc chắn sẽ không cho ngươi sắc mặt tốt đâu, ngươi mời về cho. Còn nữa, cái tiểu viện kia của ngươi, giữ lại mà thu xác cho chính mình đi."
Ngôn Tình
15