Sau bữa tối, bà không đi xem biểu diễn ở nhà hát mà một mình lên boong tàu tầng cao nhất. Màn đêm bao trùm hoàn toàn, con tàu lướt đi trên mặt biển đen thẳm, chỉ có ánh đèn từ thân tàu soi sáng một vùng nhỏ xung quanh. Ngước nhìn lên, bà thấy một bầu trời đầy sao rực rỡ, bao la mà hiếm khi nào thấy được nơi phố thị.

Bà tựa vào lan can, ngước nhìn bầu trời sao. Những chòm sao quen thuộc ấy, nhìn từ trên biển, dường như trở nên sáng hơn, gần gũi hơn.

Điện thoại trong túi rung lên, là yêu cầu gọi video từ Lâm Vi. Sau khi bắt máy, gương mặt rạng rỡ của con gái xuất hiện trên màn hình.

“Mẹ! Hôm nay mẹ chơi thế nào? Ảnh đẹp quá! Cái chuông gió kia xinh thật!”

“Rất tốt, đi dạo ngắm cảnh, rất thoải mái.” Diệp Cẩm xoay camera về phía bầu trời sao, “Nhìn kìa, những ngôi sao ở đây này.”

“Oa! Nhiều quá! Mẹ ơi, mẹ thật sự nên quay thêm video đi, con cũng thèm được ngắm sao quá, ở đây suốt ngày vùi đầu trong phòng thí nghiệm, gần như quên mất bầu trời sao trông thế nào rồi.”

Hai mẹ con trò chuyện một lát, Lâm Vi bỗng hạ thấp giọng: “Mẹ, hôm nay anh hai gọi điện cho con, nói anh ấy và chị dâu... hình như đã nói chuyện với nhau rồi. Anh ấy không nói cụ thể, nhưng cảm giác giọng điệu tốt hơn trước. Anh ấy còn hỏi con, trước đây mẹ có nơi nào đặc biệt muốn đi mà chưa đi được không.”

Diệp Cẩm thoáng sững sờ, rồi đáp: “Chuyện cũ cả rồi. Con cứ tập trung làm nghiên c/ứu đi, đừng bận tâm chuyện ở nhà.”

“Con làm sao không bận tâm được. Nhưng mẹ à, mẹ cứ chơi thật vui vẻ đi, chuyện ở nhà để họ tự giải quyết. Mẹ vất vả cả đời rồi, đã đến lúc sống cho chính mình.”

Cúp điện thoại, Diệp Cẩm tiếp tục nhìn lên bầu trời sao. Gió biển hơi se lạnh, nhưng trong lòng bà lại có một dòng suối ấm áp khẽ chảy qua.

Bà biết, vấn đề chưa được giải quyết, mâu thuẫn vẫn còn đó. Nhưng ít nhất, bà đã bước được bước đầu tiên, thoát khỏi trung tâm của vòng xoáy ngột ngạt kia. Và sự rời đi của bà, có lẽ cũng giống như một hòn đ/á ném xuống mặt nước, sẽ tạo nên những gợn sóng khác biệt trong ngôi nhà ấy.

Đêm khuya, con tàu lắc lư nhẹ nhàng như một chiếc nôi khổng lồ. Diệp Cẩm chìm vào giấc ngủ sâu, không mộng mị, giữa tiếng chuông gió trong trẻo và tiếng sóng biển rì rào dịu dàng.

Còn tại ngôi nhà kia lúc này, lại là một cảnh tượng khác.

Sau Okinawa, con tàu “Tinh Thần” tiến ra hải phận quốc tế, hướng tới điểm đến tiếp theo - cảng Cơ Long, Đài Loan.

Hai ngày trên biển, con tàu vô cùng náo nhiệt. Diệp Cẩm thử làm nhiều việc mà bà chưa từng nghĩ mình sẽ làm: sáng sớm tập thái cực quyền cùng huấn luyện viên trên boong, buổi sáng đi nghe một buổi diễn thuyết về bảo vệ đại dương, buổi chiều học làm chuông gió từ vỏ sò trong lớp thủ công (điều này làm bà nhớ đến chiếc chuông gió m/ua ở Okinawa), buổi tối thậm chí còn lấy hết can đảm bước vào phòng khiêu vũ. Dù chỉ ngồi ở góc ngắm nhìn, nhưng nhìn những dáng hình uyển chuyển trên sàn nhảy, lắng nghe những giai điệu du dương, tâm trạng bà cũng trở nên nhẹ nhàng hơn.

Bà bắt đầu quen với việc trò chuyện phiếm cùng bạn đồng hành trong bữa sáng, nghe vợ chồng ông Trần kể những câu chuyện thú vị về những chuyến du lịch thời trẻ, nghe cụ ông họ Hà ở Quảng Châu chia sẻ những kinh nghiệm đi du lịch một mình suốt nhiều năm. Bà cũng bắt đầu chú ý đến lịch trình hoạt động cập nhật hàng ngày trên tàu, dùng bút khoanh tròn những mục mình quan tâm: nhạc piano giờ trà chiều, câu lạc bộ đọc sách tại thư viện, buổi diễn thuyết quan sát bầu trời sao...

Một sự thay đổi chậm rãi mà kiên định đang diễn ra trong con người bà. Bà nói nhiều hơn trước, nụ cười trở nên tự nhiên hơn, thậm chí bắt đầu chủ động chào hỏi những du khách đi một mình khác trên tàu. Bà nhận ra, khi thoát khỏi những nhãn dán cố định như “mẹ”, “mẹ vợ”, “kế toán nghỉ hưu”, thì trên đại dương mênh mông này, trước hết bà chỉ là “Diệp Cẩm”, một người phụ nữ năm mươi tám tuổi vẫn còn giữ sự tò mò với thế giới.

Chiều ngày thứ hai trên biển, bà tham gia lớp trải nghiệm vẽ tranh màu nước. Giáo viên là một họa sĩ lưu trú trên tàu, một người phụ nữ trung niên có phong thái dịu dàng. Trong phòng vẽ sáng sủa, đối diện với đại dương vô tận ngoài cửa sổ, Diệp Cẩm lần đầu tiên cầm cọ, thử pha những gam màu xanh sâu thẳm trước mắt lên giấy. Nét vẽ vụng về, màu sắc pha cũng chưa chuẩn, nhưng bà vẽ rất tập trung và say sưa. Khi bức tranh “Biển” trừu tượng nhưng đầy ý vị hoàn thành, cô giáo bước tới xem rồi cười nói: “Bà có cảm nhận rất tốt, nhất là khả năng nắm bắt ánh sáng và bóng đổ.”

Diệp Cẩm nhìn những mảng màu xanh mà mình vẽ ra - dù khác xa với biển thật nhưng lại có nét tương đồng kỳ lạ - lòng dâng lên một niềm vui thuần khiết, đã lâu rồi bà mới cảm nhận được. Bà cất giữ bức tranh cẩn thận, dự định sẽ mang về.

Cùng lúc đó, gia đình bà cũng đang chật vật thích nghi với nhịp sống mới. Ba ngày nghỉ của Chu Lỵ trôi qua trong chớp mắt. Trong ba ngày này, cô và Lâm Hiên đưa Ngô Tú Phương đi xem ba viện dưỡng lão. Nơi đầu tiên quá xa, nơi thứ hai điều kiện bình thường, nơi thứ ba môi trường và dịch vụ chăm sóc đều tốt nhưng chi phí vượt quá lương hưu của bà. Ngô Tú Phương ưng ý nơi thứ tư, một cơ sở dưỡng lão quy mô trung bình, có dịch vụ chăm sóc y tế cơ bản, nhiều hoạt động cho người già, và chi phí vừa vặn trong tầm lương hưu của bà.

“Chọn nơi này đi.” Ngô Tú Phương ngồi trên xe lăn, nhìn những người già đang phơi nắng, chơi cờ, trò chuyện trong sân, nói với con gái và con rể, “Mẹ thấy rất tốt.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Yêu Nhầm

Chương 14
Tôi chưa từng nghĩ mình sẽ thích con trai. Trớ trêu thay, người đó lại là Hứa Tri Viễn, con trai của cấp trên của bố tôi. Chỉ có thể âm thầm nhìn, không dám thổ lộ. Hồi đó, ngày nào tôi cũng bám lấy em trai hắn là Hứa Tri Dã. Ngủ chung một giường, mặc chung một chiếc quần. Ngay cả chuyện tôi là con riêng, cậu ấy cũng biết rõ. Năm đầu tiên đi làm, Hứa Tri Dã hỏi tôi có người mình thích chưa. Tôi không kìm được, bèn nói thật. Cậu ấy im lặng rất lâu, lon nước trong tay bị cậu ấy siết chặt đến mức méo mó. Tôi vội vàng giải thích: "Tớ biết thân phận của mình, sẽ không mơ tưởng trèo cao đâu." "Với lại, nếu bố tớ biết, chắc chắn sẽ đánh chết tớ." Kết quả, cậu ấy vừa quay đầu đã đi nói với bố tôi ngay lập tức.
272
3 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
5 Ngáy ngủ Chương 12
7 Cốt yêu làm mẹ Chương 11
8 Mèo của anh Chương 15
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Đào Hoa Sát Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Năm 8 tuổi, tôi lén mở cũồng sắt nhốt người chú điên, 7 ngày sau, một chiếc Rolls-Royce đỗ trước cửa nhà, câu đầu tiên chú nói khi bước xuống xe là: Đưa cháu gái tôi đi!

Chương 14
Năm tám tuổi, tôi thừa lúc bà nội không để ý, lén mở chiếc lồng sắt đang nhốt người chú điên của mình. Bảy ngày sau, một chiếc Rolls-Royce đỗ trước cửa nhà, câu đầu tiên chú nói khi bước xuống xe là: Đưa cháu gái đi.
Kinh dị
7