Những ngày sau đó, Thẩm Nghiên Chi thường xuyên lui tới. Nụ cười trên gương mặt Trình Vân Vi dần nhiều hơn, nỗi u uất trong đáy mắt cũng tan đi đôi chút.
Ngày nhà họ Trình tổ chức tiệc sinh nhật cho cô, hầu hết giới thượng lưu ở Nam Dương đều có mặt. Trình Vân Vi mặc chiếc sườn xám thêu vân bạc, khoác tay phu nhân Trình đi lại giữa các vị khách, cử chỉ mực thước, mày mắt ung dung. Không ai nhắc đến chuyện cô từng là danh đan trên sân khấu, cũng chẳng ai biết cô từng chịu đựng những nh/ục nh/ã gì trong phủ họ Lục. Cô là đích trưởng nữ mà nhà họ Trình tìm lại được, là tiểu thư Trình được mọi người nâng niu như báu vật.
Khi tiệc tan, đêm đã về khuya. Thẩm Nghiên Chi đưa cô về hậu viện, hai người chậm rãi bước dọc theo hành lang. Trình Vân Vi vừa định nói lời cảm ơn thì bước chân chợt khựng lại.
Trong bóng tối dưới hành lang đứng một người. Bộ quân phục dính đầy bụi đường, dưới mắt thâm quầng, trên cằm lởm chởm râu. Hắn như thể đã đi một quãng đường rất xa, cả người mang theo vẻ mệt mỏi rã rời, nhưng đôi mắt lại dán ch/ặt vào cô. Là Cố Thiệu Đình.
"Vân Vi, anh tìm em lâu lắm rồi."
Sắc mặt Trình Vân Vi lập tức tái nhợt, Thẩm Nghiên Chi lặng lẽ chắn trước mặt cô. Hành động này rơi vào mắt Cố Thiệu Đình như một con d/ao cùn, từng chút từng chút c/ắt vào tim hắn. Hắn đã không quản ngại khó khăn vội vã chạy đến đây, tàu vừa cập bến đã tìm ngay đến nhà họ Trình, ngay cả hơi thở cũng chưa kịp điều hòa. Hắn đã chuẩn bị cả bụng những lời xin lỗi, cả bụng những lời giải thích, nhưng đến khoảnh khắc nhìn thấy cô, tất cả bỗng chốc nghẹn ứ nơi cổ họng.
"Vân Vi."
Cố Thiệu Đình lên tiếng trước, giọng khản đặc. Hắn muốn đưa tay kéo Trình Vân Vi lại gần, nhưng lại nhớ đến sự kháng cự của cô ngày trước.
"Anh... anh đều biết cả rồi."
"Là anh khốn nạn, là anh đã hiểu lầm em."
"Năm đó, là anh..."
Hắn không nói tiếp được nữa, giọng bắt đầu nghẹn ngào. Những ngày qua, hắn không dám tưởng tượng năm đó Trình Vân Vi đã phải chịu bao nhiêu khổ sở nơi Lục Thừa Vũ.
Trình Vân Vi nhắm mắt lại, đầu ngón tay khẽ r/un r/ẩy. Cô cứ ngỡ mình đã buông bỏ được. Thế nhưng giây phút nhìn thấy Cố Thiệu Đình, những nỗi tủi hờn và không cam tâm đ/è nén trong lòng lại trào dâng. Cô hít sâu một hơi, nén lại cảm xúc trong lòng.
"Cố soái lặn lội đường xa đến đây, chỉ để nói những lời này sao?"
"Chuyện cũ đã qua rồi, giữa chúng ta cũng đã kết thúc từ lâu."
Tim Cố Thiệu Đình chùng xuống.
"Không hề qua."
Hắn bước tới hai bước, trong giọng nói mang theo chút hoảng lo/ạn khó lòng che giấu:
"Vân Vi, anh biết mình sai rồi, em theo anh về có được không? Em muốn anh đền tội thế nào cũng được, anh..."
"Cố thiếu soái, Vân Vi hôm nay đã mệt rồi, anh có việc gì thì hôm khác hãy đến."
Thẩm Nghiên Chi tiến lên, bờ vai rộng lớn chắn tầm mắt của Cố Thiệu Đình. Giọng anh ôn hòa, nhưng cũng lộ rõ vẻ đe dọa ngầm. Cố Thiệu Đình từ nhỏ đã là thiên chi kiêu tử, kể từ sau sự việc ba năm trước, hắn càng không cho phép kẻ khác bất kính với mình. Hắn nhíu mày nhìn Thẩm Nghiên Chi, giọng trầm xuống:
"Anh là ai? Có tư cách gì mà nhúng tay vào chuyện của tôi và Vân Vi?"
"Tôi là ai không đến lượt Cố soái chất vấn, Cố soái chỉ cần biết, Vân Vi bây giờ không muốn gặp anh."
Sự mệt mỏi tích tụ sau nhiều ngày bôn ba của Cố Thiệu Đình trong phút chốc hóa thành cơn gi/ận, hắn không kìm được mà vung nắm đ/ấm về phía Thẩm Nghiên Chi.
"Cố Thiệu Đình."
Giọng nói lạnh lùng của người phụ nữ khiến nắm đ/ấm của Cố Thiệu Đình khựng lại giữa không trung. Trình Vân Vi nhìn hắn, gương mặt không còn chút tình cảm nào của ngày xưa.
"Anh đi đi, giữa chúng ta đã chẳng còn qu/an h/ệ gì nữa rồi."
"Anh đã thành thân với Tô Minh Diên, rời khỏi Hải Thành lâu như vậy không tốt đâu."
Nhưng lời này lọt vào tai Cố Thiệu Đình lại thành lời nói dỗi vì gh/en t/uông của Trình Vân Vi. Cơn gi/ận và sự hoảng lo/ạn trong lòng hắn vơi đi quá nửa, ánh mắt nhìn Trình Vân Vi tràn đầy cầu khẩn.
"Vân Vi, anh chưa từng thích Tô Minh Diên, anh chỉ có qu/an h/ệ hợp tác với nhà họ Tô. Là nhà họ Tô đưa cô ta đến, nói muốn liên hôn với anh."
"Nhưng trong lòng anh chỉ có một mình em, vốn dĩ anh chưa từng nghĩ đến việc đồng ý với họ. Là vì em..."
Cố Thiệu Đình nhìn cô, đáy mắt đỏ ngầu:
"Vì sau khi em trở về cứ mãi không chịu nói, nên anh mới muốn dùng cô ta để chọc tức em."
"Anh chưa từng xảy ra chuyện gì với cô ta, người vợ duy nhất anh thừa nhận trong lòng chỉ có mình em!"
Hắn lấy ra tượng Quan Âm ngọc vẫn luôn để trong túi áo sát người, cẩn thận đưa cho Trình Vân Vi:
"Vân Vi, anh đều biết hết rồi, em theo anh về có được không, chúng ta sẽ không bao giờ xa nhau nữa."
Trình Vân Vi nhìn tượng Quan Âm trong lòng bàn tay người đàn ông, trong cơn mơ màng như quay lại từ đường nhà họ Cố nhiều năm về trước. Khi đó Cố Thiệu Đình vừa chịu gia pháp xong, đứng còn không vững. Thế nhưng hắn vẫn cười nhìn cô, đeo tượng Quan Âm của mình lên cổ Trình Vân Vi.
"Vân Vi, cuối cùng anh cũng có thể cưới em vào cửa rồi."
Thiếu niên khi ấy toàn thân m/áu th!t lẫn lộn, nhưng đôi mắt kia lại trong veo đến lạ. Thế nhưng vật đổi sao dời, Trình Vân Vi lắc đầu, lùi lại phía sau một bước.