Để tiêu diệt hoàn toàn Hải Giá Nương, cần phải hủy diệt 'H/ồn hạch' của cô ta. H/ồn hạch là sự ngưng tụ của oán khí, được giấu trong chiếc qu/an t/ài khi cô ta bị dìm xuống biển. Tìm được chiếc qu/an t/ài đó, hủy diệt h/ồn hạch, cô ta sẽ hoàn toàn biến mất.
Chiếc qu/an t/ài nằm ngoài khơi Đông Phố, tọa độ ta đã ghi ở trang cuối của bản thảo.
Cẩn thận. Cô ta sẽ không để con tìm thấy dễ dàng đâu.
--Lời tuyệt mệnh của Trần Văn Bân”
Thái Miêu nắm ch/ặt mảnh giấy, các khớp ngón tay trắng bệch. Cụ Trần đã ch*t. Vì từ chối giúp Lâm Tú Châu làm áo cưới nên đã bị cô ta s/át h/ại. Mà giờ đây, đến lượt cậu.
Cậu phải tìm được chiếc qu/an t/ài đó, hủy diệt h/ồn hạch. Cậu chỉ còn hai ngày nữa.
Thái Miêu lục lọi trong tiệm đồ giấy Trần Ký suốt cả ngày, cuối cùng cũng tìm thấy cuốn bản thảo trong ngăn kép của bàn thờ. Bản thảo được viết bằng bút lông trên giấy xuyến, giấy đã ố vàng và giòn rụm, nét chữ cũng hơi mờ nhưng vẫn có thể nhận diện.
Cậu lật đến trang cuối cùng. Quả nhiên, ở đó vẽ một bản đồ biển, đá/nh dấu vị trí của chiếc qu/an t/ài--phía Đông Nam ngoài khơi Đông Phố khoảng 500 mét, độ sâu khoảng 30 mét. Bên cạnh có một dòng chữ nhỏ: “Trong qu/an t/ài có h/ồn hạch, màu đỏ, to bằng quả trứng gà. Hủy nó, Hải Giá Nương diệt.”
Thái Miêu đi photo một bản, để bản gốc lại chỗ cũ. Cậu lạy ba lạy trước th* th/ể của Trần Văn Bân rồi rời khỏi tiệm đồ giấy.
Khi cậu quay lại Đông Phố đã là chiều tối ngày hôm sau. Khoảng cách đến thời hạn Lâm Tú Châu đưa ra chỉ còn chưa đầy 30 tiếng đồng hồ.
Cậu liên lạc với cửa hàng thiết bị lặn ở Hạ Môn, thuê một bộ đồ lặn. Chủ tiệm nhận ra cậu, định nói gì đó rồi thôi, cuối cùng vẫn không nhịn được mà nói một câu: “Chàng trai, vùng biển đó… không được yên bình đâu. Lần trước cậu đi đã đủ mạo hiểm rồi, lần này còn muốn đi sao?”
“Tôi có lý do bắt buộc phải đi.” Thái Miêu nói.
Chủ tiệm thở dài, không khuyên can nữa.
Ngày 13 tháng 7 âm lịch, 11 giờ đêm.
Thái Miêu mang theo thiết bị lặn, đến bờ biển Đông Phố. Mặt biển rất tĩnh lặng. Ánh trăng rải trên mặt biển như một lớp lụa bạc. Phía xa, trên đường chân trời có một lớp sương m/ù mỏng, hòa quyện trời và đất thành một thể.
Cậu mặc đồ lặn, đeo bình oxy, kiểm tra đồng hồ lặn và đèn chiếu sáng. Bên hông dắt con d/ao găm--cùng con d/ao lần trước. Cậu còn mang theo một túi chống nước, bên trong đựng bản photo bản đồ biển.
Cậu đứng bên bờ biển, hít một hơi thật sâu. Nước biển rất lạnh. Dù mặc đồ lặn, cậu vẫn cảm nhận được cái lạnh len lỏi vào từ khắp mọi phía. Cậu nhấn van xả khí của BCD, bắt đầu lặn xuống.
5 mét, 10 mét, 15 mét, 20 mét, 25 mét, 30 mét.
Đáy biển xuất hiện trong luồng sáng của đèn pin. Đáy biển ở đây khác với lần trước. Không còn là cát đỏ, mà là bùn đen, tỏa ra mùi hôi thối. Trong bùn mọc lên những rạn san hô hình th/ù kỳ dị, màu sắc ảm đạm, như thể đang bị b/ệnh.
Cậu mở bản photo bản đồ ra, đối chiếu tọa độ. Phía Đông Nam, khoảng 50 mét nữa.
Cậu quẫy chân vịt, bơi về hướng đó. Càng đi về phía trước, nước biển càng đục. Luồng sáng của đèn chỉ chiếu được 3-4 mét. Bóng tối xung quanh như một bức tường, đ/è nặng lên th/ần ki/nh cậu.
Cậu nhìn thấy một thứ gì đó. Nửa vùi nửa lộ trong lớp bùn.
Là một chiếc qu/an t/ài.
Qu/an t/ài làm bằng gỗ, bề mặt phủ một lớp bùn đen và rong biển. Nhưng xuyên qua lớp bùn, vẫn có thể thấy được màu sơn ban đầu của qu/an t/ài--màu đỏ. Màu đỏ thẫm như m/áu đã đông lại.
Nắp qu/an t/ài mở một nửa, lộ ra không gian đen ngòm bên trong. Thái Miêu bơi lại gần chiếc qu/an t/ài. Cậu dùng đèn pin chiếu vào bên trong.
Bên trong trống rỗng. Không xươ/ng cốt, không đồ tùy táng, chỉ có một lớp bùn đen lắng đọng dưới đáy qu/an t/ài.
Nhưng trên vách trong của qu/an t/ài, khắc đầy chữ.
Những dòng chữ dày đặc, được khắc bằng vật sắc nhọn, nét khắc rất sâu, như thể đã dùng hết sức lực cuối cùng.
Thái Miêu ghé sát vào xem.
Những dòng chữ đó là do Lâm Tú Châu viết.
“Ngày mùng 7 tháng 7 năm Canh Dần, ta bị nh/ốt vào chiếc qu/an t/ài này. Họ trói ta lại, dùng vải bịt miệng ta. Khi nắp qu/an t/ài đóng lại, ta nghe thấy cụ cố--không, Thái Vĩnh Phúc--nói ở bên ngoài: 'Tú Châu, xin lỗi con. Món n/ợ nhà họ Thái n/ợ nhà họ Hoàng, chỉ có thể dùng con để trả.'”
“Qu/an t/ài bị dìm xuống đáy biển. Nước biển thấm qua khe hở. Ta bắt đầu nghẹt thở. Ta vùng vẫy, ta dùng móng tay cào nắp qu/an t/ài, móng tay g/ãy, ngón tay chảy m/áu. Không một ai đến c/ứu ta.”
“Ta ch*t rồi. Linh h/ồn ta bay ra khỏi cơ thể. Ta nhìn thấy th* th/ể mình nằm trong qu/an t/ài, mắt mở trừng trừng, miệng há hốc, như thể đang kêu c/ứu. Nhưng không ai nghe thấy.”
“Oán khí của ta ngưng tụ trong qu/an t/ài. Ngày qua ngày, năm qua năm. Oán khí ngày càng đậm đặc, cuối cùng hình thành một cái nhân--H/ồn hạch. Nó là sự tập hợp của tất cả lòng c/ăm th/ù của ta. Nó là cốt lõi sự tồn tại của ta.”
“H/ồn hạch được giấu trong ngăn tối dưới đáy qu/an t/ài.”