Đôi mắt nàng đỏ hoe, dường như vừa mới khóc một trận xong.
"Chẳng phải muội đã hứa với tỷ là sẽ không gặp lại điện hạ nữa sao?"
"Nếu trong phủ muội quá rảnh rỗi, ta có thể gửi cho phu quân muội vài nàng mỹ thiếp, như vậy muội sẽ không còn thời gian để quấn lấy điện hạ nữa."
Vì Tống Minh Chương, tôi chỉ có thể nhẫn nhịn.
Làm đủ tư thái khiêm nhường nhu thuận để c/ầu x/in nàng.
"Tỷ tỷ, muội đến là để hỏi thăm điện hạ về Tống Minh Chương."
Đại tỷ cười lạnh một tiếng.
"Hắn có lẽ đã ch*t ở Túc Châu rồi."
Nghe thấy lời nguyền rủa đ/ộc á/c như vậy.
Tôi không thể nhịn được nữa, vung tay t/át thẳng một cái.
Từ nhỏ đến lớn, đây là lần đầu tiên tôi phản kháng đại tỷ.
Nàng kinh ngạc tột độ, đôi mắt hạnh trừng tròn xoe.
Che mặt, hồi lâu vẫn chưa phản ứng lại được.
Kẽo kẹt--
Cửa mở, Bùi Nghiễn bước ra, sắc mặt chàng tái nhợt, nắm tay đặt bên môi ho khan vài tiếng.
Đại tỷ tủi thân kéo lấy tay áo chàng.
Kể lại sự việc vừa rồi một cách thêm mắm dặm muối.
Bùi Nghiễn nghe xong, ngước mắt nhìn về phía tôi.
Trong đôi mắt ấy như phủ một lớp sương lạnh, lạnh băng.
"Khi thích khách tấn công, Minh Chương đã thất lạc với cô."
"Nàng yên tâm, cô sẽ tìm thấy cậu ấy."
Trong lòng tôi vừa nhen nhóm một tia hy vọng.
Lời chàng lại đột ngột chuyển hướng.
"Cô hiểu cho nàng vì tìm chồng mà sốt sắng, nhưng nàng đã s/ỉ nh/ục vợ của cô, không thể không ph/ạt, nàng cứ quỳ ở đây bốn canh giờ đi."
Đang độ giữa hè, nắng gắt chói chang.
Chỉ mới quỳ được nửa canh giờ, trước mắt tôi đã bắt đầu tối sầm lại, quần áo trên người cũng bị mồ hôi làm ướt sũng.
Khi sắp không trụ nổi nữa, vạt váy tinh xảo của đại tỷ dừng lại trước mặt tôi, nàng mím môi nói:
"Về đi."
"Nhớ kỹ bài học ngày hôm nay," nàng ngập ngừng, "Lần sau nếu muội còn dám tư hội điện hạ, thì không chỉ đơn giản là ph/ạt quỳ thế này đâu."
Tôi không hiểu.
Tại sao đại tỷ lại kiêng dè tôi đến thế.
Cứ như thể, chỉ cần tôi nói vài câu là có thể cư/ớp mất Bùi Nghiễn đang ân ái mặn nồng với nàng vậy.
Ngày Tống Minh Chương trở về.
Dì đã sớm sai người chuẩn bị yến tiệc để tẩy trần cho chàng.
Vừa nhìn thấy tôi, chàng đã cau mày.
"Doanh Doanh, nàng g/ầy đi nhiều quá."
Khoảng thời gian này, ngày nào tôi cũng lo lắng cho sự an nguy của chàng.
Ăn không ngon ngủ không yên, quả thực đã tiều tụy đi vài phần.
"Nhưng, điện hạ đã hứa với thiếp."
"Sẽ báo cho chàng biết việc chàng giả vờ mất tích để âm thầm điều tra vụ án."
Thế nhưng Bùi Nghiễn đã không làm vậy.
Chàng đối với tôi, vẫn không hề yên tâm.
Chỉ khi vụ án tham ô đã hạ màn, mới sai người báo cho tôi biết đầu đuôi sự việc.
Tống Minh Chương gi/ận dữ, "Ta đi tìm điện hạ đòi một lời giải thích."
Nói đoạn, xoay người định bước ra ngoài.
Tôi từ phía sau ôm lấy eo chàng, "Đừng đi."
"Chàng ấy là vua, chàng là tôi, chớ vì thiếp mà làm hỏng tình quân thần của hai người."
Dẫu sao, Bùi Nghiễn kiếp này đã toại nguyện cưới được đại tỷ.
Chàng sẽ không t/ự s*t nữa, sau này còn ngồi lên vị trí tôn quý nhất thiên hạ.
Tống Minh Chương không thể đắc tội với chàng.
Tôi nói rất nhiều lời an ủi, cơn gi/ận của chàng mới dịu xuống.
Lại qua vài ngày.
Đến ngày mừng thọ Thái hậu.
Tôi cùng Tống Minh Chương nhập cung dự tiệc.
Trong tiệc, tôi nhìn thấy mẹ.
Bà chỉ liếc nhìn tôi một cái rồi quay đầu trò chuyện với các nữ quyến khác, mỗi lần nhắc đến đại tỷ đều là vẻ mặt kiêu hãnh đắc ý.
Còn đại tỷ ngồi bên cạnh Bùi Nghiễn.
Chàng đích thân bóc tôm cho nàng.
Một vị trữ quân của một nước mà làm được đến mức độ này, quả thực khiến người ta phải gh/en tị.
Tôi ngẩn người một lát.
Một con tôm nõn căng mọng đột nhiên được đưa đến bên môi.
Tống Minh Chương mỉm cười, "Nàng đang nhìn gì vậy?"
Tôi chột dạ cúi đầu, "Chỉ là xem vũ cơ biểu diễn thôi."
Tiệc rư/ợu diễn ra được một nửa.
Khi cung nữ rót rư/ợu, không cẩn thận làm bẩn váy áo của tôi.
Sau khi nhận được sự chỉ thị của đại tỷ, nàng ta đưa tôi đi thay bộ y phục sạch sẽ.
Trên con đường lát đ/á dài, đột nhiên xuất hiện một cô bé.
Đôi mắt con bé dường như không nhìn thấy, vài lần suýt ngã.
Tôi đỡ lấy con bé, "Không sao chứ?"
Nào ngờ, lời vừa dứt, con bé lập tức lộ ra vẻ mặt vui mừng.
"Tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ còn nhớ muội không?"
"Chúng ta từng gặp nhau ở chùa Bảo Hoa, chiếc trâm bướm ấy."
Hóa ra là con bé.
Tôi đang định trả lời, một giọng nói thanh tao truyền đến từ phía sau.
"A Hi, em lại chạy lung tung rồi."
"Nếu em xảy ra chuyện, cô biết ăn nói thế nào với cậu đây."
Là Bùi Nghiễn.
Phía sau chàng còn có cả đại tỷ.
Tiểu quận chúa bĩu môi, "Nhưng muội đã tìm thấy tỷ tỷ xinh đẹp ở chùa Bảo Hoa rồi."
"Không phải huynh vẫn luôn muốn gặp tỷ ấy sao?"
Gặp tôi?
Bùi Nghiễn tìm tôi làm gì.
Tôi hoàn toàn không hiểu nổi.
Ánh mắt liếc qua lại thấy, sắc mặt đại tỷ trắng bệch, nắm ch/ặt lấy tay cung nữ bên cạnh.
Dường như là đang sợ hãi.
Bùi Nghiễn bất lực đỡ trán, "Cô đã tìm thấy tỷ ấy rồi."
Chàng dắt tiểu quận chúa đến trước mặt đại tỷ.
"Qua đây chào hoàng tẩu của em đi."
Đại tỷ ngồi xổm xuống, gượng cười, gọi một tiếng "A Hi".
Tiểu quận chúa lại lắc đầu.
"Tỷ ấy không phải vị tỷ tỷ đó."
Sau đó, chỉ vào tôi nói: "Tỷ ấy mới là người đó."
Bùi Nghiễn không tin, tiểu quận chúa sốt ruột.
"Mắt muội không tốt, nên khả năng phân biệt giọng nói rất tốt, muội sẽ không nhận nhầm đâu."
"Không tin, huynh hỏi tỷ ấy xem, ngày đó tỷ ấy đã nói với muội những gì."
Thời gian đã quá lâu, ngày đó nói gì, ngay cả chính tôi cũng không nhớ rõ nữa.
Đại tỷ vốn có thể lấy cớ này để thoái thác.
Nhưng nàng quá căng thẳng, ấp úng hồi lâu mà không thốt nổi nửa chữ.
Cuối cùng kéo lấy tay áo chàng, nghẹn ngào nói: "Điện hạ!"