Đêm trước ngày thành hôn.
Trong khuê phòng của muội muội, tôi bắt gặp vị hôn phu và nó đang quấn lấy nhau trong tình trạng trần trụi.
Sau sự việc, cha mẹ khuyên tôi:
“Hòa nhi, muội con cũng là bị người ta hạ th/uốc, chuyện đã đến nước này, ngày mai cứ để muội con lên kiệu hoa đi, không thì nó biết sống sao đây.”
Tôi chẳng nói gì, chỉ quay sang nhìn Bùi Mân:
“Lúc đó chàng cũng bị hạ th/uốc sao?”
Chàng im lặng hồi lâu: “Không hề, tất cả đều là lỗi của ta, nàng đừng trách muội ấy.”
Khoảnh khắc đó, tôi chắc chắn rằng chàng cũng đã trọng sinh.
Tôi đồng ý.
Đêm đó, cha mẹ liền sửa lại canh thiếp thành tên của muội muội.
Ngày hôm sau, tiếng chiêng trống vang trời, cả phủ giăng đèn kết hoa.
Khắp nơi đều tràn ngập không khí hỉ sự, ngoại trừ viện của tôi.
Tôi đứng bên cửa sổ, nhìn chiếc kiệu hoa vốn dĩ thuộc về mình lắc lư đi ra khỏi cổng phủ họ Khương.
Lòng đ/au xót khôn cùng.
Kinh thành này tạm thời tôi không muốn ở lại nữa, thế là thu dọn hành lý xuống vùng Giang Nam.
Đến mỗi nơi tôi đều ở lại nửa tháng, ngắm non nước, ghi chép chuyện thú vị.
Trong thời gian đó, thỉnh thoảng tôi cũng gửi thư bình an về nhà: “Đừng bận tâm, con vẫn ổn.”
Không phải tôi ảo tưởng rằng họ sẽ nhớ nhung mình, chỉ là không muốn bị họ hiểu lầm rằng tôi “vì Bùi Mân mà tìm cái ch*t”.
Ngược lại là Khương Tuệ, tôi đến nơi nào, thư của nó liền đuổi đến nơi đó.
Không hỏi han, không đề tên người gửi, chỉ có từng dòng khoe khoang:
“Hôm nay đi săn, Bùi lang đã thắng cho muội một chiếc ngọc như ý, chàng nói ngọc dưỡng người.”
“Mỗi ngày th/uốc bổ đều do một tay Bùi lang sắc, chàng nói không yên tâm để hạ nhân làm, phải đích thân trông chừng.”
“Bùi lang thật hung dữ, chàng nói muốn muội sinh cho chàng một đứa con.”
Tôi đọc xong, chỉ hồi lại cho nó tám chữ: “Ân ái bạc đầu, con cháu đầy đàn.”
Nhìn chằm chằm vào tám chữ này, tôi có chút mơ hồ.
Kiếp trước dù tôi và Bùi Mân chưa kịp bạc đầu, nhưng cũng coi là ân ái, còn sinh được một trai một gái.
Từ nhỏ đến lớn, bất kể ở dịp nào, trang phục ra sao, chàng đều có thể nhận ra tôi ngay lập tức.
Bạn học trêu chọc, bảo hay là thu nạp cả hai chị em, dù sao hai người cũng giống hệt nhau.
Chàng hiếm khi nổi gi/ận:
“Mắt các người m/ù cả rồi sao?”
“A Hòa sao có thể giống loại lả lơi đó? Nó còn không bằng một sợi tóc của A Hòa.”
Ngày đó muội muội đứng ngoài thư phòng, đã nghe thấy hết.
Ngày lễ Khất Xảo, muội muội nh/ốt tôi trong phòng.
Đeo mặt nạ, giả dạng thành tôi ra phố, còn kiễng chân hôn lên môi Bùi Mân một cái.
Khi tôi được thả ra, vừa vặn thấy Bùi Mân mặt mày u ám đi đến phủ họ Khương.
Theo sau là muội muội đang cúi đầu, hốc mắt đỏ hoe.
Khoảnh khắc đó, mắt tôi cũng đỏ lên: “Xin lỗi, ta đã lỡ hẹn.”
Bùi Mân ôm chầm lấy tôi vào lòng, dịu dàng an ủi: “Không trách nàng, Khất Xảo năm sau, ta nhất định sẽ ở bên nàng.”
Nước mắt không thể kìm được rơi xuống: “Được.”
Ngày cập kê, Bùi Mân đã nóng lòng đến nhà họ Khương cầu hôn tôi.
Mọi chuyện đều rất thuận lợi.
Thế nhưng một ngày trước đại hôn, muội muội tự chuốc th/uốc, gửi thư cho Bùi Mân:
【Nếu chàng không đến, muội chỉ còn cách tìm người khác thôi.】
Nhìn bức thư đó, lòng tôi bỗng dưng hoảng lo/ạn.
Tôi chỉ còn mỗi Bùi Mân, tại sao nó lại phải đến cư/ớp đi?
Do dự mãi, tôi giấu bức thư đó đi.
Sáng hôm sau, muội muội đầu tóc rối bời, y phục xộc xệch, tay cầm một chiếc trâm vàng dí vào cổ mình, nhìn tôi đầy bi thương:
“Khương Hòa, ngươi toại nguyện rồi.”
Chiếc trâm vàng đ/âm vào da th!t, m/áu tươi b/ắn ra, vấy đầy người tôi.
Đầu óc tôi trống rỗng, cha lao tới ôm lấy muội muội, mẹ thì gào thét một tiếng rồi ngất lịm đi.
Tại linh đường, mẹ lao vào cấu x/é tôi, ánh mắt nhìn tôi như nhìn kẻ th/ù, những lời thốt ra đ/au thấu tim gan:
“Tại sao người nằm ở đó không phải là mày?!”
“Sao mày không đi ch*t đi!” Nói rồi giơ tay định t/át tôi.
Bùi Mân ôm ch/ặt tôi vào lòng, mặc cho cái t/át đó giáng xuống người chàng.
“Khương phu nhân, chuyện này không liên quan đến A Hòa.
“Nếu muốn trách, hãy trách con. Là con nhiều lần từ chối muội ấy, mới khiến muội ấy nhất thời hồ đồ, đi vào đường cùng.”
Chàng nhận hết mọi lỗi lầm về mình, mẹ quả nhiên lại lao vào đá/nh chàng.
Tôi khóc lóc dập đầu trước cha mẹ, rồi lại bò đến bên qu/an t/ài của muội muội dập đầu, dập đến mức trán m/áu chảy đầm đìa:
“Tất cả là lỗi của con, người cứ đá/nh con đi, đừng làm hại Bùi Mân.”
Sau đó tôi gả cho Bùi Mân, không bao giờ quay lại nhà họ Khương nữa, không phải không muốn, mà là cha mẹ không cho phép.
Thành hôn mười năm, tôi sinh cho Bùi Mân một trai một gái, chỉ là chúng từ nhỏ đã không gần gũi với tôi.
Nguyên do, mãi đến ngày Bùi Mân qu/a đ/ời, tôi mới biết.
Ngày Bùi Mân lâm chung, tôi nắm lấy tay chàng, khóc ngất đi mấy lần.
Chàng rõ ràng mới hai mươi bảy tuổi, tóc đã bạc nửa đầu.
Lần cuối cùng Bùi Mân tỉnh lại, chàng gắng hết sức rút tay về.
Ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, thì thầm c/ầu x/in tôi:
“A Hòa, nếu có kiếp sau, đừng giấu thư của muội muội nàng nữa, được không?”
Chàng cứ thế ra đi, để lại một tôi đầy rẫy những vết thương lòng.
Chẳng bao lâu sau, tôi u uất trong lòng, cũng theo chàng mà đi.
Khi mở mắt ra lần nữa, chính là đêm trước ngày đại hôn, trong tay tôi đang nắm bức thư đó, trên đó viết:
【Bùi Mân, muội đã uống th/uốc mê, nếu chàng không đến, muội sẽ hiến thân cho người khác.】
Lần này, tôi lặng lẽ gấp bức thư lại, dán sáp niêm phong.
Vừa dán xong, cổ tay liền bị người đàn ông nắm ch/ặt lấy:
“Khương Hòa! Nàng làm gì vậy!”