Nếu như buổi xem mắt thuận lợi.
“Còn việc gì khác không? Nếu không, ta xin phép đi trước.”
Lần này không còn ai giữ tôi lại nữa.
Trên phố, tôi lần theo trí nhớ tìm đến tiệm rèn năm xưa, lấy bản vẽ ra.
“Ông chủ, giúp tôi đúc một cây gậy mã cầu theo kiểu này.”
Họa tiết trên thân gậy là do chính tay tôi vẽ.
Ông chủ đón lấy xem, ngạc nhiên thốt lên: “Ồ, là cô nương đấy à.”
Tôi cũng ngạc nhiên: “Ông chủ trí nhớ tốt thật, vẫn còn nhớ tôi sao?”
Cây gậy năm xưa tôi tặng Bùi Mân cũng là đặt làm ở chỗ ông ấy.
Ông lắc đầu: “Đâu thể ai tôi cũng nhớ được, chỉ là họa tiết của cô nương rất mới lạ, sau này công tử phủ Trấn Quốc Tướng quân cũng mang một bản vẽ y hệt tới, chỉ đích danh muốn đúc một cây không sai biệt một li so với của cô nương, nên tôi mới nhớ kỹ.”
Tôi sững người: “Phủ tướng quân nào cơ?”
Ông chủ cười toe toét: “Kinh thành này còn có thể là phủ tướng quân nào nữa? Tất nhiên là phủ Trấn Quốc Tướng quân rồi.”
À? Vậy ra sau này Giang Mục Dã đã bắt chước bản vẽ của tôi để đến đây đúc một cây sao?
Nghĩ đến đây, chẳng hiểu sao tim tôi đ/ập nhanh hơn vài nhịp.
Tôi không phải là cô gái ngây thơ không biết tình yêu, tất nhiên đoán được vì sao Giang Mục Dã lại làm vậy.
Đã có một cây giống hệt rồi, vậy thì... tôi sẽ thêm vài thứ khác vào.
Tôi thêm một chữ “Dã” và một chữ “Hòa” vào bản vẽ.
Nếu buổi xem mắt thuận lợi, đây sẽ xem như là tín vật đính ước.
Sau khi dặn dò xong, tôi đến tiệm tơ lụa trên phố để m/ua chỉ và vải.
Chọn lựa xong xuôi, vừa định thanh toán để về thì gặp ngay người quen ở cửa.
Gia Hòa Quận chúa.
“Khương Hòa?” Nàng thăm dò gọi tôi một tiếng, thấy tôi mỉm cười gật đầu, đôi mắt nàng mới sáng rực lên, chạy lại nắm lấy tay tôi.
“Thật là nàng rồi? Sao không một tiếng động đã chạy xuống Giang Nam thế?”
Tôi vỗ vỗ tay nàng, ở đây không tiện nói chuyện lâu: “Nếu Quận chúa không chê, chúng ta sang quán trà đối diện ngồi chút được không?”
Nàng không nói hai lời, kéo tôi vào quán trà đối diện. Vừa ngồi xuống, nàng đã không nhịn được mà bắt đầu than thở:
“Nàng không biết đâu, ngày nàng đại hôn, ta đã đặc biệt chuẩn bị ngọc như ý mà Hoàng hậu ban cho để đến chúc mừng, ai ngờ đến nơi mới biết tân nương lại đổi thành muội muội nàng.”
“Ta tức đến mức rút luôn cây trâm san hô trên đầu tỳ nữ, đổi lại ngọc như ý ngay tại chỗ.”
Tôi không nhịn được, bật cười thành tiếng. Thấy tôi cười đến mức nước mắt trào ra, nàng trừng mắt nhìn tôi đầy vẻ gi/ận dữ:
“Vậy mà nàng còn cười được! Nàng cũng quá vô dụng rồi, đến hôn phu cũng để muội muội cư/ớp mất.”
Thấy nàng thực sự tức gi/ận, tôi vội vàng an ủi: “Được rồi Quận chúa, đều là lỗi của ta, được chưa? Nhưng ta nghĩ, thứ gì dễ dàng bị người khác cư/ớp đi thì cũng chẳng đáng để giữ.”
Nàng nhìn tôi, lần này không phản bác nữa: “Lời thì nói vậy, nhưng ta cứ thấy chướng mắt cái bộ dạng đắc ý của nó.”
“Mấy hôm trước, các tiểu thư quý tộc tổ chức tiệc khăn tay, mọi người cùng lớn lên với nhau từ nhỏ, khó tránh khỏi có người nhắc đến chuyện cũ của nàng và Bùi Mân -- dù sao lúc đó tiểu thư nào chẳng ngưỡng m/ộ Khương Hòa nàng có Bùi Mân bên cạnh.”
“Vậy mà Khương Tuệ cứ không phục, nói Bùi Mân vì không biết từ chối nàng thế nào nên mới dây dưa; còn nói năm nàng mười lăm tuổi, lễ Khất Xảo, Bùi Mân rõ ràng đã nhận ra nó là Khương Tuệ mà vẫn ôm ghì lấy nó hôn một hồi lâu.”
“Ta thực sự không nghe nổi nữa. Ta đâu phải cha mẹ nó, sao phải nuông chiều nó chứ? Ta m/ắng thẳng vào mặt nó: 'Đắc ý cái gì? Một người đàn ông coi mạng sống như trò đùa cũng đáng để khoe khoang sao? Hắn có thể phản bội chị gái nàng, thì cũng có thể phản bội nàng, biết đâu giờ hắn đang hối h/ận vì người hắn cưới không phải là chị gái nàng đấy.'”
Nàng cười đến ngả nghiêng: “Nàng không thấy lúc đó nó khóc thảm hại thế nào đâu, nghe nói sau đó còn chạy về nhà mẹ đẻ khóc mấy ngày, làm ta vui sướng vô cùng.”
Nàng đang cười vui vẻ, thấy tôi không phản ứng gì, vội im bặt: “Ôi, nàng đừng buồn, tại cái miệng của ta.”
Tôi nắm lấy tay nàng, mỉm cười lắc đầu: “Không phải, ta không trách nàng.”
Tôi chỉ là không ngờ năm đó lễ Khất Xảo, hắn không phải là không biết người đó là Khương Tuệ.
Thì ra hắn đã sớm rung động trước sự quấn quýt ngày này qua ngày khác của Khương Tuệ rồi.
Quận chúa vỗ vỗ tay tôi: “Thôi, không nhắc đến hắn nữa, mai ta giới thiệu cho nàng người tốt gấp vạn lần hắn.”
Tôi cười xua tay: “Không cần đâu, lần này ta về là để xem mắt nhà chồng rồi.”
Nhắc đến chuyện này, Quận chúa liền hào hứng: “Thật sao? Là ai?”
Nghĩ một chút, tôi vẫn thật thà nói: “Giang Mục Dã.”
Nghe xong, Quận chúa sững sờ, rồi trợn tròn mắt: “Giang Mục Dã? Ta sớm đã nhận ra cậu ta có ý với nàng rồi, không ngờ là thật.”
Ừm? Cái gì gọi là “sớm đã”?
Thấy tôi ngơ ngác, nàng cũng không giấu giếm nữa: “Năm đó, Giang Mục Dã không ít lần chơi mã cầu với Bùi Mân đâu.”
“Nói là chơi mã cầu, thực ra là ngấm ngầm so kè, chỉ cần nhắc đến nàng là hai người họ lại nồng nặc mùi th/uốc sú/ng.”
“Nhưng Giang Mục Dã dù đá/nh mạnh tay, lại chưa bao giờ đá/nh vào mặt Bùi Mân; còn Bùi Mân lại toàn chọn chỗ hiểm mà đá/nh, nhằm thẳng vào mặt Giang Mục Dã.”