Giang Mục Dã đưa tay ném gói th/uốc vào mặt Bùi Mân:
“Nhìn cho kỹ đi, trúng th/uốc không chỉ có mỗi con đường cởi quần giải th/uốc, còn có thể tìm đại phu nữa.”
Gói th/uốc rơi xuống đất.
Bùi Mân cúi đầu, đứng ch/ôn chân tại chỗ hồi lâu, không nhúc nhích.
Giang Mục Dã đỡ tôi lên xe ngựa, tôi vén rèm kiệu lên:
“Giúp ta chuyển lời với cha mẹ, ngày thành hôn, ta sẽ không xuất giá từ phủ họ Khương nữa.”
Sau khi về đến trang viên, nghe tin cha vì quá tức gi/ận mà đổ b/ệnh.
Còn Bùi Mân và Khương Tuệ vốn đã làm ầm ĩ đến mức đòi hòa ly, nhưng đột nhiên lại phát hiện Khương Tuệ đã mang th/ai.
Từ đó, Bùi Mân không bao giờ nhắc đến chuyện hòa ly nữa, chỉ là cũng chẳng bao giờ bước chân vào cửa phòng nó thêm lần nào.
Đêm trước ngày đại hôn của tôi và Giang Mục Dã.
Mẹ đột nhiên đến trang viên, vừa chải đầu cho tôi vừa rơi nước mắt.
Nhìn qua trông thật giống một người mẹ hiền từ không nỡ để con gái đi lấy chồng.
“Mẹ vẫn nhớ lúc mang th/ai con và Tuệ nhi, chuyện ăn không ngon ngủ không yên là chuyện thường tình.”
“Lúc đó con quậy trong bụng mẹ dữ lắm, mẹ...”
“Có chuyện gì mẹ cứ nói thẳng đi.” Tôi không muốn diễn tiếp vở kịch tình thâm mẫu tử với bà nữa, liền lên tiếng ngắt lời.
Sắc mặt bà cứng đờ, ngập ngừng nói: “Là vì muội muội con.”
“Vì chuyện của con mà muội phu con và nó nảy sinh hiềm khích, mẹ chồng nó còn muốn nhân cơ hội nhét người vào phòng Bùi Mân.”
“Con có thể... có thể từ hôn với phủ Tướng quân, gả cho Bùi Mân làm bình thê được không?”
“Chúng ta đã bàn bạc rồi, con gả vào Bùi phủ, hai chị em còn có thể chăm sóc lẫn nhau; gả vào phủ Tướng quân, sau này sợ là phải theo quân chịu khổ, biết đâu có ngày phải theo chàng ta ra biên cương.”
Tôi vô cảm lắng nghe, bàn tay nắm ch/ặt vạt váy không ngừng r/un r/ẩy.
“Hơn nữa, mẹ nói thẳng cho con biết, chiến trường đ/ao ki/ếm không có mắt, ngày nào đó người không trở về được cũng khó mà nói trước...”
Bốp! Hộp phấn hồng bị tôi ném mạnh xuống bàn trang điểm, bột phấn văng tung tóe.
Mẹ bị dọa cho gi/ật thót, ôm lấy ngựk: “Con làm cái gì vậy?!”
Tôi xoay người nhìn bà, đôi mắt đỏ ngầu: “Khương phu nhân nói đủ chưa? Nói đủ rồi thì mời về cho.”
“Người đâu, tiễn khách!”
Mẹ chỉ tay vào tôi, ngón tay r/un r/ẩy dữ dội, môi mấp máy hồi lâu, cuối cùng cũng không nói thêm được câu nào.
Ngày hôm sau đại hôn, cha mẹ vẫn đến.
Khi bái biệt song thân, hốc mắt mẹ đỏ hoe, đưa một chiếc hộp gấm vào tay tôi:
“Đừng oán trách cha mẹ, lòng bàn tay hay mu bàn tay đều là th!t cả, muội muội con sức khỏe yếu, chúng ta đương nhiên phải chăm sóc nó nhiều hơn.”
“Đây là chiếc vòng ngọc bà nội con để lại, vốn là một đôi, chiếc kia đã đưa cho muội muội con khi nó thành hôn, chiếc này để lại cho con.”
“Chúc con và Mục Dã bạc đầu giai lão, con cháu đầy đàn.”
Tôi nhận lấy hộp gấm, dập đầu, không nói một lời, đứng dậy đi theo Giang Mục Dã.
Giang Mục Dã nắm tay tôi đi về phía kiệu hoa.
“Giang Mục Dã, cảm ơn chàng đã đến cưới ta.”
Bên ngoài tấm khăn trùm đầu, chàng cười như một vị tướng quân vừa thắng trận:
“Khương Hòa, phải là ta cảm ơn nàng, kiếp này nguyện ý gả cho ta.”
[Toàn văn hoàn]