Ăn xong bát mì, tôi mở điện thoại, tìm lại tấm ảnh chiếc váy đó. Nền hồng hoa trắng, trên cổ áo có một bông hoa nhỏ xíu. Tôi nhìn hồi lâu rồi khóa nó vào album đã mã hóa. Khóa xong tôi lại mở ra xem một lần nữa, mới tắt điện thoại.

Tôi sắp xếp tài liệu chứng cứ theo thứ tự năm lần. Mỗi góc trang giấy đều được vuốt phẳng, xếp theo trình tự thời gian, rồi bỏ vào túi hồ sơ. Đến lần thứ năm, tôi vỗ túi hồ sơ xuống bàn hai cái cho ngay ngắn, nhưng vẫn không nhịn được mà mở ra kiểm tra lại ngày tháng ở trang đầu tiên.

Đêm đó tôi ngủ rất sớm, trong mơ không có thang máy, cũng chẳng có ghế dài. Trong mơ chỉ có hơi nóng của bát sữa đậu nành, trắng xóa, lơ lửng trước mắt. Tôi đưa tay ra chạm vào, chạm phải cạnh góc của cuốn sổ, rồi tỉnh dậy.

Hai tháng sau, thông báo mở lại phiên tòa đến nơi. Chuỗi chứng cứ cuối cùng đã hoàn thiện. Lần này, tôi không làm lo/ạn, không gào thét, từng mục một bày ra cho họ thấy.

Phiên tòa xét xử lại vụ kiện ngân hàng kiện tôi, tôi mặc chiếc áo sơ mi trắng cũ, cổ tay áo vẫn là chiếc được ủi từ hôm qua. Trên tay chỉ cầm một túi hồ sơ đựng tài liệu đã chuẩn bị kỹ. Trước khi vào phòng xử án, tôi đứng ở cửa một lúc, quấn dây buộc túi hồ sơ quanh ngón tay một vòng rồi lại thả ra.

Tôi bày từng mục một. Mục thứ nhất, báo cáo giám định chữ viết, chữ ký trong hợp đồng không phải do tôi viết. Tôi giơ nó lên, đặt phẳng trước mặt thẩm phán, giữ nguyên hai giây rồi mới hạ xuống.

Mục thứ hai, sổ cái ngân hàng trích xuất từ lệnh điều tra—trong tài liệu x/ác minh nhân thân, số điện thoại hồi đáp, email hoàn trả n/ợ đều là số của em trai tôi, còn ở cột người ký tên trong quy trình cho v/ay chỉ có tên của một mình Giám đốc Trương. Tôi đặt trang này lên mặt bàn, đầu ngón tay điểm vào những dòng chữ đó—lần này tay tôi không run.

Mục thứ ba, tôi kết nối điện thoại cũ với máy chiếu của tòa án, giao diện gốc của đoạn chat giữa Giám đốc Trương và em trai tôi hiện lên màn hình. Luật sư Dương nói: “Chiếc điện thoại này đã được nộp giám định dữ liệu điện tử, số báo cáo vừa mới được đưa vào hồ sơ.” Ánh sáng màn hình hơi chói, tôi theo phản xạ nheo mắt lại nhưng không rời mắt đi.

Mục thứ tư, đoạn ghi âm công ty thu hồi n/ợ, câu “Là em trai cô bảo làm” được phát ra rõ ràng, tất cả mọi người trong tòa đều nghe thấy. Khi đoạn ghi âm phát đến đoạn sau, có một kẻ đòi n/ợ văng tục, ai đó ho khan một tiếng, không ai lên tiếng.

Mục thứ năm, nhân chứng. Cô gái trong nhóm hỗ trợ đứng dậy, nói cô từng làm thu hồi n/ợ ở chi nhánh của Giám đốc Trương, từng thấy em trai tôi đến ngân hàng ký tên, cũng từng thấy Giám đốc Trương đưa cho nó một xấp giấy tờ trước cửa chi nhánh. Luật sư đại diện ngân hàng hỏi cô ấy có nhìn rõ không?

Cô ấy nói: “Nó là đồng hương của tôi, mùi th/uốc lá của nó tôi còn nhớ.” Nói xong câu này, cô ấy gật đầu về phía tôi.

Luật sư ngân hàng đứng dậy, nộp một chứng cứ bổ sung: “Phía chúng tôi xin x/ác minh dòng tiền v/ay—sau khi giải ngân ba triệu, ngay trong ngày đã được chuyển thành nhiều đợt vào tài khoản dưới tên bị đơn Chu Đình, bị đơn tuyên bố không biết, nhưng số tiền này đã nằm trong tài khoản của cô ta hơn hai tuần.” Phòng xử án im lặng, có người lật giấy, tiếng động rất lớn.

Tôi lại lấy từ túi hồ sơ ra hai tài liệu, cầm bản thứ nhất lên trước: “Đây là bản gốc mở tài khoản ngân hàng, mục người xử lý ký tên là Giám đốc Trương—nhưng tài khoản này tôi chưa bao giờ đặt chân đến ngân hàng để mở.”

Rồi rút tiếp bản thứ hai: “Đây là lịch sử trích xuất từ nhà mạng, số điện thoại liên kết với tài khoản đó là của em trai tôi, từ khi mở tài khoản đến nay tất cả tin nhắn thao tác đều được gửi đến chiếc điện thoại đó.” Hai tờ giấy được xếp ngay ngắn, các góc đều khớp nhau, cùng nhau được đệ trình lên.

Luật sư ngân hàng lật xem vài cái, đặt tài liệu xuống bàn, chỉ nói một câu: “...cần x/ác minh thêm.” Ông ta nói câu đó rất ngắn, như thể muốn lật sang trang này thật nhanh.

Tôi không nhúc nhích, tay vẫn giữ tư thế đưa giấy lúc nãy, một lúc sau mới thu về.

Em trai tôi ngồi ở hàng cuối cùng, cúi đầu xem điện thoại, ánh sáng màn hình chiếu lên mặt nó. Từ góc đứng của tôi, chỉ thấy được đỉnh đầu nó. Ở hàng ghế dự thính, mẹ tôi nắm ch/ặt vạt áo, hốc mắt đỏ hoe, nhìn chằm chằm vào tôi. Bà không nói gì, tôi cũng không nhìn bà. Tôi có thể cảm nhận được ánh nhìn của bà, nhưng tôi không quay người lại.

Thẩm phán mở hồ sơ ra, lật một trang rồi lại gập lại, cả phòng xử án im lặng vài giây. Tiếng thở của mẹ tôi cũng nghe thấy rõ, bà vẫn ngồi yên ở hàng ghế dự thính. Tôi nhìn chằm chằm vào cây bút trong tay thẩm phán, cây bút đó xoay một vòng giữa những ngón tay. Tôi bỗng thấy thời gian trôi qua thật lâu, mà cũng như chỉ mới chớp mắt.

Thẩm phán cất lời: “Tòa tuyên án như sau: X/ác nhận hợp đồng v/ay vốn vô hiệu, bị đơn Chu Đình không chịu trách nhiệm hoàn trả khoản n/ợ ba triệu nhân dân tệ, hủy bỏ các biện pháp bảo toàn tài sản đối với tài khoản dưới tên Chu Đình, đưa tên ra khỏi danh sách người n/ợ x/ấu; ngân hàng có thể khởi kiện đòi quyền lợi đối với người thực nhận tiền.”

Tiếng búa tòa rơi xuống. Tôi nghe thấy tiếng tim mình đ/ập, trong tai ù đi. Tôi ngồi im bất động, đợi cơn ù tai đó qua đi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mỹ nhân đậu phụ

Chương 12
A Man từ thuở ấu thơ đã nương tựa vào người mẹ điên bị kẻ gian bắt cóc mà sống. Sau khi phát hiện những bức tranh lụa cùng ngân phiếu ẩn giấu của phụ thân, nàng quyết chí đưa mẫu thân rời khỏi chốn thâm sơn cùng cốc. Trải qua bao phen truy đuổi, tai ương, cuối cùng cũng tìm được cữu phụ Thẩm Minh Chu. Hai người đồng tâm hiệp lực bày mưu, vạch trần bộ mặt ngụy quân tử của Tạ Đình Tranh, kẻ năm xưa đã hạ độc bắt cóc, chiếm đoạt gia sản. Cuối cùng, mẫu thân tỉnh ngộ báo thù, Tạ Đình Tranh bị đày làm nô bộc. Mẫu nữ chung tay đón lấy cuộc đời mới, một câu chuyện cổ trang báo thù ấm áp đầy cảm động.
9.15 K
2 Yêu Nhầm Chương 14
5 Nhật Ký Bảo Vệ Chương 25
6 Mèo của anh Chương 15
8 Ngáy ngủ Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
10 Cốt yêu làm mẹ Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm