Ngày hôm sau, Vận Thu mang về thư của Ngô Khải Minh.
Trong thư viết, đêm Thôi Vĩnh An rơi xuống nước, có người nhìn thấy Trương An, tùy tùng của Tiêu Thụy, xuất hiện gần đó.
Mà nhân chứng trong ngục Chiếu Ngục khẳng định cha tôi thông đồng với địch, nhiều năm trước từng kinh doanh ở Tây Hạ, lại rất thân thiết với Trương An.
Tiêu Thụy là Lễ bộ Thị lang đương nhiệm, cũng là anh ruột cùng mẹ với Lệ phi.
Vận Thu lại lấy từ trong tay áo ra một lá thư nữa.
Tháo ra, tôi nhận ra ngay nét chữ của Quý Tích Ngọc.
Cô ấy nói mình đã đến Thanh Hiệp quan.
Hoàng đế phái Binh bộ Thị lang Tào Văn Trung đến làm Đốc chiến sứ.
Người này đến nơi không lo chống địch, ngược lại bận rộn thu hồi binh quyền, bài trừ các tướng cũ của nhà họ Ngô, thậm chí âm thầm phái người nghị hòa với Tây Hạ.
Quý Tích Ngọc âm thầm liên lạc với bộ hạ cũ của nhà họ Ngô, kh/ống ch/ế Tào Văn Trung, đoạt lấy soái ấn.
Tôi nắm ch/ặt tờ giấy, bật cười thành tiếng.
Lúc này, Vận Thu mới lên tiếng bẩm báo một chuyện khác.
Tứ công chúa Hứa D/ao Quang ngưỡng m/ộ Thẩm Vân Sách nhiều năm.
Lệ phi vì chuyện này mà nổi trận lôi đình, hạ lệnh cấm hai người qua lại.
Hứa D/ao Quang đã từng làm lo/ạn, từng tuyệt thực.
Nhưng thái độ của Lệ phi vẫn cứng rắn, không hề chịu buông lỏng.
Nghe đến đây, tôi đứng phắt dậy, làm đổ chén trà trên bàn.
Nước trà b/ắn tung tóe.
Ngẩn người một lúc, tôi bỗng cười lớn.
Vận Thu khó hiểu nhìn tôi.
Tôi không giải thích.
Sáng sớm hôm sau, tôi đến "Hồng Tụ Chiêu".
Đó là thanh lâu chuyên đào tạo "Dương Châu sấu mã" (các cô gái được đào tạo bài bản để làm thiếp).
Bà tú thấy tôi là một phụ nữ trẻ thì ngẩn ra, đợi đến khi tôi lấy ngân phiếu ra, bà ta lập tức thay bộ mặt tươi cười, ân cần mời tôi vào gian trong.
Sau khi nói rõ ý định, bà ta dẫn bảy tám cô gái từ hậu viện ra cho tôi lựa chọn.
Ánh mắt tôi dừng lại ở cô gái trong góc.
Cô ấy không phải người có nhan sắc nổi bật nhất, nhưng giữa đôi mày lại có vẻ quyến rũ khó tả.
Nhưng khi cô ấy đứng đó, dáng vẻ lại tĩnh lặng, điềm đạm, không phô trương.
Kiểu quyến rũ không lộ liễu này mới là thứ ch*t người nhất.
Tôi hỏi cô ấy tên là gì.
Bà tú tranh trả lời: "Nó tên là A Man, sáu tuổi đã đến đây, được đào tạo mười hai năm. Cái gì cũng học giỏi, chỉ là tính tình hơi ương ngạnh... không nghe lời lắm."
Tôi cười nói, chọn cô ấy.
Bà tú dẫn những người khác lui xuống.
Tôi bước đến trước mặt cô ấy, hỏi:
"Chúng ta làm một giao dịch, thế nào?"
Cô ấy im lặng một lát rồi gật đầu đồng ý.
Tôi đưa cô ấy về Quỳnh Hoa đường.
Triệu m/a m/a nhìn A Man, đôi mày nhíu ch/ặt.
Tôi kéo bà ra một bên, dặn dò vài câu.
Nghe xong, khóe miệng Triệu m/a m/a gi/ật gi/ật, cuối cùng không nói gì, dẫn người xuống tắm rửa chải chuốt.
Tôi đổi tên cho A Man thành Bạch Chỉ, sắp xếp cho cô ấy ở Thái Hà hiên.
Thái Hà hiên gần thư trai của Quỳnh Hoa đường, ở giữa chỉ cách một cánh cửa nguyệt.
Vài ngày sau, Thẩm Vân Sách đến dùng bữa tối.
Sơ Hạ bưng trà lên, tôi dặn cô đừng quên đưa chút thức ăn thanh đạm sang Thái Hà hiên.
Thẩm Vân Sách nhận chén trà, như vô tình hỏi: "Nghe nói nàng có người thân tới à?"
Tôi mỉm cười nói với chàng:
"Là biểu muội xa của thiếp, tên là Bạch Chỉ.
Gia đình gặp nạn nên đến kinh thành nương nhờ."
Ngày thứ hai, Thẩm Vân Sách về phủ sớm hơn mọi khi.
Khi đi ngang qua Thái Hà hiên, đúng lúc Bạch Chỉ đang tưới hoa trong sân.
Tôi đứng xa xa dưới hành lang, nhìn hai người nhìn nhau qua cánh cửa nguyệt.
Bạch Chỉ đỏ mặt, xách bình nước quay người vào nhà.
Thẩm Vân Sách đứng tại chỗ, ánh mắt đuổi theo bóng lưng cô ấy rất lâu.
Đêm đó, Thẩm Vân Sách ngủ lại Thái Hà hiên.
Vài ngày sau, tôi nâng Bạch Chỉ lên làm di nương.
Suốt nửa tháng, Thẩm Vân Sách về phủ chỉ đến Thái Hà hiên.
Lục Mai mang tin tức đến công chúa phủ.
Hứa D/ao Quang sốt ruột, hẹn gặp Thẩm Vân Sách.
Đêm đó giờ Hợi, Vận Thu từ công chúa phủ trở về.
Nói Thẩm Vân Sách vào công chúa phủ từ cửa sau, Hứa D/ao Quang đã cho lui hết hạ nhân.
Hai người ở trong tẩm điện suốt hai canh giờ.
Tôi bưng chén trà trên bàn, nhấp một ngụm, khóe môi cong lên.
Tin tức Bạch Chỉ mang th/ai lan truyền khắp vương phủ.
Vài ngày sau, cô ấy dùng một bát chè hạt sen ở Thái Hà hiên, chưa đầy nửa canh giờ đã bắt đầu đ/au bụng.
Khi tôi chạy đến, cô ấy co quắp trên sập, sắc mặt trắng bệch.
Vạt váy thấm một mảng đỏ thẫm.
Phủ y đến rất nhanh.
Sau khi bắt mạch, ông nói động th/ai khí, đứa trẻ không giữ được.
Bạch Chỉ khóc đến mức ch*t đi sống lại.
Thẩm Vân Sách bước nhanh vào, sắc mặt tái xanh.
Chàng liếc nhìn Bạch Chỉ trên sập, lại nhìn chiếc khăn thấm m/áu chưa kịp dọn dưới đất, đ/ấm một quyền xuống bàn.
Nghiến răng nói một chữ: "Tra."
Triệu m/a m/a nhận lệnh rời đi, chưa đầy nửa canh giờ đã quay lại.
Theo sau bà là hai bà tử, áp giải Lục Mai.
Lục Mai quỳ trên đất, toàn thân run như cầy sấy, không đợi người hỏi đã khai hết.
Trong bát chè hạt sen đó có th/uốc ph/á th/ai, là do công chúa phủ đưa.
Sắc mặt Thẩm Vân Sách trong nháy mắt lạnh như băng.
Một lúc lâu sau.
Chàng lạnh lùng lên tiếng: "đá/nh ch*t Lục Mai."
Lục Mai bị bịt miệng, kéo đi.
Thẩm Vân Sách quay người nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo sự áy náy.
Chàng nói những ngày qua vất vả cho tôi rồi, lại nói thân thể Bạch Chỉ cần tôi chăm sóc nhiều hơn, thiếu thứ gì cứ nói với chàng.
Tôi cúi đầu vâng dạ, khóe mắt đỏ lên vừa vặn.
Sau đó, Thẩm Vân Sách đùng đùng nổi gi/ận đi đến công chúa phủ.
Đêm xuống, Vận Thu về bẩm báo.
Nói hai người cãi nhau rất dữ dội, Hứa D/ao Quang khóc rất lớn.
Cuối cùng Thẩm Vân Sách đ/ập cửa bỏ đi, trên mặt có vài vết cào của móng tay.
Trong Thái Hà hiên, Bạch Chỉ đang ngồi trước gương vẽ lại chân mày.