Sau khi đăng bài, tôi không dám xem lại.
Điện thoại úp trên bàn, màn hình hướng xuống dưới.
Chồng tôi cũng chưa ngủ, đang ngồi bên cạnh nhìn màn hình.
Điện thoại của anh ấy sáng lên, ánh sáng hắt vào tường, một màu xanh nhạt.
Tôi nghe thấy tiếng anh lật trang, rất khẽ, nhưng vẫn có thể nghe thấy.
Ngoài cửa sổ có xe chạy qua, ánh đèn quét ngang trần nhà rồi lại tối sầm xuống.
Tôi nuốt một viên th/uốc giảm đ/au, viên th/uốc cọ xát vào cổ họng.
Tôi cầm điện thoại lên, tự tay mở phần mềm đếm ngược, chụp lại màn hình 87 ngày rồi lưu vào thư mục bằng chứng.
Trên tủ đầu giường, viên th/uốc dạ dày và tờ chẩn đoán nằm cạnh nhau.
Tôi đưa tay chạm vào mép viên th/uốc rồi lại rụt về.
Sau đó tôi úp điện thoại lại trên đầu giường, ánh đỏ của đồng hồ đếm ngược nhấp nháy qua khe hở của vỏ ốp.
Chương 3: Một ngụm m/áu
Lại qua hai ngày, một số lạ gọi đến.
Tôi nghe máy, là giọng một người phụ nữ: “Tôi là người của trung tâm hòa giải cộng đồng, đơn xin hòa giải tranh chấp gia đình của cô đã được thụ lý. Chín rưỡi sáng mai, mời hai bên đến để hòa giải.” Giọng nói lịch sự nhưng rất bình thản, như đang đọc văn bản.
Khi nghe máy, kẽ tay tôi đầy mồ hôi.
Tôi nói được. Cúp máy, tay tôi run lên.
Chồng tôi nói: “Ngày mai anh xin nghỉ, đi cùng em.”
Tôi nhìn điện thoại: 85 ngày. Con số đếm ngược nhấp nháy, màu đỏ rực.
Sáng hôm sau, chúng tôi mang theo tất cả tài liệu – sao kê chuyển khoản, giấy chẩn đoán, lịch sử trò chuyện, ảnh nhảy hiện đại của em gái, tất cả đựng trong một túi hồ sơ, trước khi đi còn kiểm tra lại một lần nữa.
Chồng tôi đếm từng thứ một, ngón tay điểm qua, đếm đến thứ sáu lại quay lại đếm từ đầu.
Đến trung tâm hòa giải, nhân viên xem xong hồ sơ, biểu cảm hơi phức tạp.
Cô ấy bảo người bên cạnh gọi điện cho phía mẹ tôi, gọi mấy cuộc liền nhưng không ai nghe.
Tiếng tút tút trong điện thoại vang lên rất lâu trong căn phòng làm việc yên tĩnh.
Nhân viên nói: “Đối phương từ chối nghe máy, chúng tôi cần liên lạc được với cả hai bên mới có thể sắp xếp hòa giải trực tiếp. Hai người cứ về chờ thông báo, khi nào chốt được thời gian hòa giải lần sau, tôi sẽ báo ngay cho cô.”
Cô ấy đặt ống nghe xuống, viết vài chữ vào sổ ghi chép.
Ngón tay tôi miết qua miết lại trên khóa kéo của túi hồ sơ.
Tôi ký tên vào tờ đăng ký gia hạn, lúc bước ra ngoài, mồ hôi trong tay đã làm mép tờ đăng ký nhòe đi.
Chồng tôi bóp vai tôi: “Đừng vội, chờ thêm chút nữa.” Tay anh rất mạnh, nhưng vai tôi vẫn căng cứng.
-- * --
Về đến nhà, tôi ngồi bên giường, nhìn đồng hồ trên tường, nhìn mãi đến tận trưa.
Kim giây xoay từng vòng, tôi đếm được ba mươi vòng thì dừng lại, rồi lại quên mất mình đã đếm đến đâu.
Điện thoại reo, là mẹ.
Tôi không nghe. Bà gọi lần thứ hai, lần thứ ba.
Sau đó gửi đến một đoạn ghi âm, tôi bấm nghe, âm thanh cực lớn: “Lâm Hiểu, mày giỏi rồi đấy, học được cách kiện mẹ mày rồi à? Mày đợi đấy cho tao. Tao gọi cho phóng viên Lưu của đài truyền hình đô thị ngay đây, để nó đến phân xử cho ra lẽ!”
Trong đoạn ghi âm có tiếng gió, chắc bà đang đứng ngoài ban công.
Đoạn ghi âm phát xong, căn phòng đặc biệt im ắng.
Chồng tôi nói: “Đừng sợ.”
Tôi không nói gì, dạ dày lại bắt đầu đ/au. Tôi ấn vào bụng, ngón tay dùng sức đ/è mạnh.
Điện thoại lại rung lên. Là tin nhắn cậu tôi chuyển tiếp, do mẹ gửi: “Mẹ nói mày không nghe điện thoại, vậy bà sẽ đến tận dưới nhà mày nói cho ra nhẽ. Hàng xóm láng giềng đều ở đó cả, xem mày kết thúc thế nào.”
Tôi đọc xong, lật úp điện thoại xuống giường.
Tôi liếc nhìn đồng hồ đếm ngược, con số màu đỏ nhảy sang 84 ngày.
Lại một ngày nữa trôi qua, thời gian như bị ai đó x/é mất một trang trên lịch.
Thời gian ở góc phải phía trên hiển thị: hai giờ tám phút chiều.
-- * --
Lúc hoàng hôn, dưới lầu có người gọi tên tôi. Tiếng rất hỗn tạp, là của mấy người.
Lúc đầu nghe không rõ, sau đó tiếng ồn ào dâng lên, là mẹ đang gọi trong tiếng khóc nức nở.
Tôi đi ra cửa sổ nhìn xuống.
Mẹ dẫn theo cậu, dì Hai, và bốn năm người hàng xóm, tụ tập dưới lầu.
Mẹ nhìn thấy tôi, liền ngồi bệt xuống đất.
Bà ngã người xuống, động tác rất thuần thục, như thể đã tập luyện từ trước.
Bà đ/ập tay xuống đất, gào khóc rất to: “Tôi nuôi được đứa con gái tốt quá mà – muốn bức tử mẹ đẻ đây – hàng xóm láng giềng đến xem đi –”
Mỗi lần bà đ/ập xuống, bụi dưới đất lại bay lên một chút.
Người xem kéo đến, có người lấy điện thoại ra quay.
Cửa sổ các tầng trên dưới mở ra không ít, những cái đầu ló ra nhìn. Nhà tầng năm đối diện đẩy tung cửa sổ, rướn nửa người ra ngoài.
Chồng tôi kéo tôi lại: “Đừng xuống.”
Tôi vùng ra, xuống lầu. Ngón tay anh để lại mấy vệt đỏ trên cổ tay tôi, tôi không ngoảnh đầu lại nhìn.
Bước xuống dưới lầu, đám đông dạt ra một khe hở.
Mẹ nhìn thấy tôi, tiếng khóc càng lớn hơn, người nghiêng sang một bên như muốn ngất đi.
Cậu tôi vội vàng đỡ lấy bà, quay đầu chỉ vào tôi ch/ửi: “Đồ bất hiếu!” Nước bọt b/ắn ra, lấp lánh dưới ánh hoàng hôn.