Anh ta khóc đến mức không thở nổi, trong lồng ngựk như có ai đó đang lấy thanh sắt khuấy đảo. Nước mũi nước mắt nhòe nhoẹt cả khuôn mặt, anh lấy tay áo lau, càng lau càng lem luốc.
Trong miệng lặp đi lặp lại chỉ mấy chữ "Con không dám", "Con sợ", như bị nh/ốt trong một căn phòng tối không đèn từ năm bảy tuổi, suốt hai mươi năm qua vẫn chưa hề bước ra.
Lưng anh rung lên từng đợt, xươ/ng bả vai nhô ra dưới lớp áo sơ mi, hai mảnh xươ/ng như muốn x/é toạc da th!t mà bay ra ngoài.
Chú ba từ bàn của cánh đàn ông đứng dậy, đi đến trước bàn thờ, cúi người cầm lấy bức ảnh Tiểu Dư bị mẻ răng cửa, dùng tay áo lau chùi cẩn thận lớp bụi trên khung ảnh rồi nhẹ nhàng đặt lại chỗ cũ.
Sau đó chú quay người, bước đến trước mặt Trần Dư, vung tay giáng cho anh một cái t/át trời giáng. Cái t/át vang dội, cả người Trần Dư bị đá/nh nghiêng sang một bên, giọng chú ba như rít qua kẽ răng: "Lúc trước mày làm cái gì hả?"
Trần Dư quỳ trên đất không nhúc nhích, mặt sưng một bên, nước mắt vẫn rơi lã chã. Bản thân chú ba cũng đỏ hoe mắt, quay mặt đi, vai run lên.
Khí thế của tất cả mọi người trong nhà trên bỗng chốc xẹp xuống. Người vừa nãy trừng mắt nhìn tôi giờ cúi mắt xuống, nhìn vào mũi chân mình. Người vừa nãy nhỏ giọng m/ắng tôi giờ im bặt, đôi môi mím lại trắng bệch.
Cô cả đứng dậy rồi lại ngồi xuống, chân ghế cọ vào gạch nền kêu kin kít, bà dùng khăn tay lau mắt liên tục, lau không sạch, chiếc khăn đã vắt ra nước.
Chú ba quay mặt vào tường, vai run nhè nhẹ.
Bà mẹ chồng vẫn quỳ trên đệm, cả người như bị rút cạn sức lực. Bà cố nhướn người lên, rồi lại đổ sụp xuống, như một bức tượng bùn bị đẩy ngã.
Đôi môi khô khốc mấp máy mấy lần, âm thanh phát ra bị tiếng khóc của Trần Dư át đi, nhưng tôi thấy môi bà r/un r/ẩy gọi một cái tên: "Tiểu Dư... Tiểu Dư..." Giọng khẽ như thể vọng lên từ dưới lòng đất.
Bà vươn tay định với lấy bức ảnh trên bàn thờ, những ngón tay quờ quạng trong không trung, nhưng không với tới.
Chỉ có Trần San là không phục. Nhân lúc mọi người đều đang khóc, nó bất ngờ lao lên gi/ật chiếc túi xách tay tôi vừa để cạnh bàn thờ--xấp biên lai và phiếu khám b/ệnh của bác sĩ già lộ ra một góc.
Nó dùng sức gi/ật quai túi, dây quai siết vào lòng bàn tay nó, đồ đạc trong túi rơi tung tóe khắp đất. Phiếu khám b/ệnh bay lên, lật qua lật lại trong không trung rồi rơi xuống đống tro nhang.
Hai người chú bác bên cạnh kịp phản ứng, gần như cùng lúc túm ch/ặt lấy nó kéo lùi lại. Một người túm lấy vai, người kia ôm ngang lưng. Nó giãy giụa, chân đạp xuống đất, làm rơi mất một chiếc dép. Miệng nó gào lên: "Các người đi/ên hết rồi, các người bênh vực một kẻ ngoài cuộc", giọng chói tai đến nhức óc.
Nhị gia vẫn im lặng, tàn th/uốc trên tay rơi xuống quần mà không hay biết, chiếc quần bị ch/áy thủng một lỗ nhỏ, vải ch/áy sém cả rồi mà ông vẫn không hề hay biết.
Ông chậm rãi đứng dậy, đầu gối kêu "cạch" một tiếng, giọng khàn đặc nói với mẹ chồng một câu: "Nghiệp chướng mà", rồi quay sang tôi, giọng vỡ vụn: "Cháu gái, cháu làm tốt lắm."
Nói xong ông lại đổ sụp xuống ghế, chiếc ghế như không chịu nổi sức nặng mà kêu cọt kẹt một tiếng. Mu bàn tay ông quệt qua khóe mắt, lau xong mu bàn tay ướt một vệt. Đĩa quả cúng trên bàn rung lên, một quả quýt lăn xuống, lăn đến tận chân tôi.
Tôi không nhìn Trần San nữa, ngồi xổm xuống đất nhặt từng tờ giấy rơi vãi. Mép phiếu khám b/ệnh dính tro nhang dưới chân bàn thờ, tro trắng mịn, sau khi dùng tay áo lau đi thì trên mặt giấy vẫn để lại một vệt bụi xám.
Ngón tay tôi lướt nhẹ trên dòng chữ "Trần Tiểu Dư" in dầu, rất nhẹ, sợ làm rá/ch giấy thêm.
Giấy trải một mảng trên gạch nền, tôi nhặt từng tờ một, như đang nhặt những mảnh sứ vỡ. Tờ cuối cùng là tờ giấy tàn ch/áy dở, mép tro than lại rơi thêm chút ít, vương vãi vào kẽ gạch.
Nến trên bàn thờ ch/áy đến đoạn cuối, bấc nến cong xuống, ngọn lửa nhảy nhót hai cái rồi tắt ngấm. Một làn khói mỏng bay thẳng tắp lên trên rồi tan biến.
Ánh sáng trong nhà trên tối sầm lại một chút, bài vị tổ tiên trên tường hiện lên mờ ảo trong bóng tối. Ai đó khẽ thở dài, không biết là ai.
Tôi bước đến trước bàn thờ, rút tấm phim cũ từ sau ốp điện thoại ra. Tấm phim mỏng tang, soi dưới ánh sáng có thể thấy hai bóng người nhỏ xíu--mặc cùng kiểu áo ba lỗ, khuôn mặt giống hệt nhau.
Tôi ép nó dưới di ảnh, đ/è lên nụ cười thiếu mất chiếc răng cửa trong ảnh, nói nhỏ: "Anh trai n/ợ cậu, tôi đòi giúp cậu rồi." Rồi quay người bước ra ngoài.
-- *
Tôi rời khỏi nhà họ Trần, bước ra khỏi con ngõ dài và hẹp đó. Gạch tường hai bên ngõ mọc đầy rêu, chạm vào vừa ẩm vừa trơn. Chân tôi bủn rủn, mỗi bước đi đều không vững, như đang bước trên bông.
Con chó không biết đã thoát ra khỏi cửa từ lúc nào, lao từ đầu ngõ ra, chạy đến mức lớp lông bụng đung đưa, dây dắt lê lết trên mặt đất đầy bụi.
Nó phanh chân lại ở đầu ngõ, nhìn quanh, rồi lao về phía tôi, đôi tai cụp ra sau, chạy như một tia chớp màu vàng.