Tờ giấy để trống, nghĩa là nó muốn điền gì thì điền - cột người được ủy quyền, viết tên nó; cột nội dung ủy quyền, viết về ngôi nhà, về thẻ, về tất cả những gì có thể viết được.
Nó đã ấn dấu vân tay đỏ lên tờ giấy này, bố chắc hẳn không biết mình đã ấn cái gì.
Thứ nó muốn không chỉ là cái danh “tôi đến chăm sóc bố”, mà là thẻ của bố, nhà của bố, và chính con người của bố.
Tôi ngồi ở thành giường, nhìn chiếc hộp đó, trong lòng lặp đi lặp lại những câu nói này.
Không phải gi/ận đến run người, mà là một cảm giác lạnh lẽo đến mức không thốt nên lời.
-- * --
Đêm hôm sau, tôi dậy đi vệ sinh, khoảng hai giờ sáng.
Đèn hành lang hỏng, phải mấy mét mới có một bóng sáng.
Tôi đi đến đầu cầu thang, nhìn thấy một bóng người ngồi xổm ở góc khuất, gi/ật mình suýt chút nữa thì hét lên.
Đến khi nhìn rõ là Lâm Phong, tôi không lên tiếng.
Nó ngồi xổm ở đó, tay nắm ch/ặt một tấm ảnh, cúi đầu, không khóc, không có bất kỳ âm thanh nào, cứ ngồi xổm như vậy.
Tôi đứng khựng lại ở đầu cầu thang, không biết nên đi hay nên ở lại.
Nó nghe thấy động tĩnh ngẩng đầu lên, khuôn mặt trống rỗng, như thể vẫn chưa tỉnh hẳn.
Nhìn rõ là tôi, gương mặt đó lập tức xị xuống, như thể có ai đó vừa kéo khóa trên mặt nó vậy.
Nó đứng dậy, nhét tấm ảnh vào túi áo trong - một góc tấm ảnh lộ ra, mép đã bạc màu, trên đó có một mảng màu rất nhạt, giống như chỗ đã bị vuốt ve nhiều lần.
Nó phủi phủi vạt áo, nhìn tôi, không nói gì.
Qua vài giây, nó đi lướt qua người tôi, xuống lầu.
Cầu thang gỗ bị nó giẫm kêu cọt kẹt, âm thanh nhỏ dần cho đến khi không còn nghe thấy nữa.
Tôi đứng ở đầu cầu thang, nhìn cái bóng lưng đó bị bóng tối nuốt chửng.
Nó có nhớ bố không?
Nếu nó nhớ bố, tại sao ban ngày không túc trực bên bố? Nếu nó nhớ bố, tại sao phải ấn dấu vân tay lên tờ giấy ủy quyền của bố?
Trong đầu tôi xoay vần những dấu hỏi này, không một cái nào giải đáp được.
Gió đêm tràn vào từ khe cửa sổ, tôi rùng mình một cái, đứng một lúc rồi quay người về phòng.
Về đến phòng, tôi cầm bút lên, viết trước: “Nhìn thấy Lâm Phong lật album ảnh”, viết xong nhìn lại rồi gạch đi.
Đổi dòng, viết: “Nó cũng có ảnh của bố.”
Viết xong tôi nhìn thêm vài giây, đầu bút lơ lửng trên mặt giấy.
Câu này tôi không xóa, nó khác với những thứ khác, không giống sổ n/ợ, mà giống như lời vô tình buột miệng của một người.
Tôi lại viết tiếp bên dưới: “Ngày thứ 18, nó làm người cho người ngoài xem, làm việc thì làm đến ch*t. Ảnh là thật, sao kê tr/ộm quẹt cũng là thật - hai món n/ợ, tôi đều ghi.”
Viết xong tôi đặt bút lên sổ, đứng dậy rót cho mình cốc nước, uống hết nửa cốc, nửa còn lại đặt bên bậu cửa sổ sáng suốt đêm, sáng hôm sau mới nhớ ra đổ đi.
Tôi đặt hộp thiếc xuống dưới gối, nằm ngửa ra.
Ngói trên mái nhà lấp lánh màu xám trắng dưới ánh trăng.
Tôi trở mình một cái, rồi lại lật lại.
Hai món n/ợ đó cứ đi đi lại lại trong đầu.
Không biết qua bao lâu, tiếng gà gáy vang lên, tôi mới lơ mơ ngủ thiếp đi.
Ý nghĩ cuối cùng trước khi ngủ là: Ngày mai còn phải nấu cơm sáng cho bố.
Chương 5
Những ngày ở nhà cũ trôi qua như dòng nước, tinh thần của bố ngày một tốt hơn, đống hóa đơn tôi tích góp cũng ngày một dày lên.
Nhà cũ là của bố, nhà của tôi ở thị trấn bên cạnh, đi bộ mất bốn mươi phút.
Cho đến chiều hôm đó, Lâm Phong ngồi trong nhà chính, đột nhiên lên tiếng.
Chiều hôm đó trời âm u.
Tôi bưng bát đút cho bố ăn trứng hấp.
Trứng hấp tôi chưng mười phút, bưng ra là vừa vặn.
Bố há miệng đón một miếng, nuốt xuống, nói mặn quá.
Tôi bảo lần sau sẽ cho ít muối.
Tôi đặt bát lên tủ đầu giường, lúc đi lấy giấy ăn lau miệng cho ông thì ngoài cổng sân truyền đến tiếng xe máy, ngay sau đó là tắt máy.
Lâm Phong đẩy cửa vào trước, Vương Lệ theo sau, tay không xách gì cả.
Tôi lau xong miệng cho bố, nắm tờ giấy ăn trong tay không vứt đi.
Lâm Phong đứng giữa nhà chính, hắng giọng một cái.
Trong nhà chính lúc đó đang ngồi thím hai, chị họ và một ông chú họ xa tôi không thân lắm.
Giọng nó không lớn nhưng vừa đủ để cả nhà nghe thấy:
“Bố sau này để con lo, chị nghỉ ngơi đi, chị là con gái, suốt ngày túc trực ở nhà đẻ không ra làm sao cả.”
Khi nó nói “chị là con gái”, nó không nhìn tôi mà nhìn bố.
Trong nhà im lặng vài giây.
Thím hai ho khan một tiếng, không đáp lời.
Tôi đứng ở cửa phòng trong, tay vẫn nắm ch/ặt tờ giấy ăn đó.
Họ hàng đồng loạt nhìn về phía tôi.
Thím hai lên tiếng trước:
“Phong đã biết suy nghĩ rồi, biết lo cho gia đình rồi.”
Ánh mắt chị họ đảo qua đảo lại giữa tôi và Lâm Phong.
Ông chú họ xa cúi đầu uống trà, không nói gì.
Thím hai nói thêm một câu:
“Lần trước cháu làm bố cháu sợ đến mức phải vào cấp c/ứu, cũng may có Phong chạy về kịp, cháu cũng mệt rồi, nên nghỉ ngơi thôi.”
Giọng điệu của thím như đang khuyên can, nhưng trong nhà chẳng có ai cãi nhau cả.
Tôi nhìn thím hai, không đáp lời.