Lão Phương chạy từ sảnh lớn ra, cà vạt lệch sang một bên, thay tôi ngăn đám đồng nghiệp đang vây xem không thể ngăn nổi:
“Giải tán hết đi, giải tán hết đi, công việc không làm mà cứ rỗi hơi thế này.”
Ông ấy vung tay như đang đuổi gà.
Tôi phối hợp hoàn tất biên bản. Chiếc bút ký là do cảnh sát đưa, nắp bút bị cắn nát đầy dấu răng.
Cảnh sát nói những vụ tranh chấp kiểu này thường là hòa giải trước, nhưng thấy trên mặt tôi có vết thương, cộng thêm áp lực từ phía công ty, nên họ mới xử lý nhanh.
Làm biên bản xong, tôi ngồi ở ghế sofa sảnh lớn đợi tin tức. Màn hình điện thoại sáng liên tục, lão Phương gửi mấy tin nhắn WeChat, tôi không nhấn vào xem.
Má trái vẫn còn tê rần, tôi chạm ngón tay vào, thấy nóng ran.
Ba tiếng sau, đồn cảnh sát gọi điện đến, nói người đã được đưa về, hỏi tôi có đồng ý hòa giải không.
Tôi viết vào mục ý kiến xử lý là “Xử lý theo pháp luật”, lúc viết bốn chữ đó, tay tôi vững hơn bao giờ hết – nét bút không hề xiêu vẹo, ngang bằng sổ thẳng.
Tôi trả lời “Không chấp nhận”.
Hôm sau, lão Phương báo tôi biết bộ phận pháp chế của tập đoàn đã trích xuất camera, người của bộ phận pháp chế viết trong email là “Đề nghị lưu giữ bản gốc”.
“Lũ người đó khôn lắm,” lão Phương nói, “Thấy camera quay cảnh có người đá/nh quản lý cấp cao của công ty là lập tức lưu bằng chứng ngay – không phải giúp cô đâu, mà là sợ công ty dính vào kiện tụng rắc rối thôi.”
Sau này tôi nghe Tiểu Chu kể lại, lão Phương vì cách xử lý hôm đó mà bị một lãnh đạo tập đoàn có qu/an h/ệ với nhà họ Tôn nêu tên trong cuộc họp quý, bị trừ lương hiệu suất tháng đó.
Khi cảnh sát đưa mẹ chồng lên xe, bà ta ngoái đầu nhìn tòa nhà văn phòng một cái, khóe miệng trễ xuống, miệng lẩm bẩm gì đó nhưng không phát ra tiếng.
Ánh mắt đó không còn sự hung dữ, mà là sự trống rỗng.
Giống như một ngôi nhà bị dọn sạch, chỉ còn lại bụi bặm trên sàn.
– *–
Một tuần sau, thông báo cảnh cáo hành chính đối với mẹ chồng được gửi đến nhà. Phong bì giấy da bò, địa chỉ gửi là đồn cảnh sát.
Trước đó, Tôn Hạo Nhiên từng gọi cho tôi một cuộc điện thoại.
Máy kết nối, anh ta im lặng mấy giây rồi hỏi:
“Chuyện của mẹ anh biết rồi. Đóa Đóa có ổn không?”
Giọng rất trầm, như thể cách qua một lớp vải bông dày.
Tôi nói “Ổn”.
Anh ta lại im lặng một hồi rồi cúp máy.
Hôm sau, anh ta chuyển tiếp thông báo đó cho tôi, kèm theo một dòng tin nhắn:
“Thỏa thuận mới anh đã ký. Đóa Đóa theo em, nhà cửa cứ làm theo ý em. Cái nhà này, anh có lỗi với em, nhưng không oan ức.”
Phía sau là một dấu chấm, không phải dấu chấm than.
Dấu chấm tròn đen đó, giống như một điểm kết, cũng giống như một cái hố sâu.
– *–
Chiều thứ Năm, chúng tôi hẹn gặp ở Cục Dân chính quận Triều Dương.
Ghế trong đại sảnh ngồi chật kín người, có người khóc, có người cười, có người vô cảm nhìn điện thoại.
Anh ta mặc một chiếc áo cổ bẻ màu xám đậm mà tôi không nhận ra, rất mới, sợi chỉ nơi gỡ mác vẫn còn dựng đứng ở phía sau cổ áo –
Có lẽ là mới m/ua, có lẽ là cảm thấy mặc đồ cũ đến đây không đủ thể diện, có lẽ là muốn tự nhủ với bản thân rằng từ hôm nay trở đi, thứ anh ta khoác lên người không còn là cái vỏ mà tôi từng biết nữa.
Lúc ký tên, tay anh ta co gi/ật, các khớp xươ/ng cầm bút lồi lên, như những cái rễ cây bị đông cứng trong mùa đông.
Bút khựng lại trên giấy, chọc ra một cái hố nhỏ.
Tôi đứng trước gương trong nhà vệ sinh, cảm biến vòi nước hỏng rồi, cứ chảy nước xối xả.
Vặn vòi nước rồi lại tắt, tôi tạt nước lạnh lên mặt.
Người trong gương vẫn còn vết đỏ chưa tan hết trên má trái, như một cánh hoa nhạt màu dán trên gò má.
Tóc đã c/ắt ngắn, lộ ra đôi tai, trên dái tai không đeo bông tai, lỗ tai sắp liền lại rồi.
Cô ấy lấy tờ tranh vẽ của Đóa Đóa trong túi ra, giấy gấp nhiều lớp, mép giấy đã sờn lông, vẫn còn nhăn nhúm.
Bút sáp màu xanh vẽ ba người nhỏ, người lớn nhất bị đá/nh dấu chéo.
Cô ấy dùng ngón cái miết lên dấu chéo đó, miết ba lần – lần đầu nhẹ, lần hai nặng, lần ba dừng lại trên mặt giấy.
Rồi cô ấy nói với chiếc gương một câu –
“Mày không được đối xử với tao như thế nữa.”
“Mày” không phải là Tôn Hạo Nhiên.
Là bản thân mình trong gương.
Âm thanh đó va vào tường gạch men, dội ngược lại, nghe trầm đục.
Cầm tờ giấy ly hôn trên tay, cuốn sổ nhỏ màu đỏ, chữ mạ vàng trên bìa hơi lệch.
Tôi bước ra khỏi Cục Dân chính, đứng trên bậc thềm.
Trong kẽ bậc thềm mọc vài cây cỏ dại, bị giẫm bẹp rồi lại đứng thẳng dậy.
Điện thoại sáng lên, là tin nhắn WeChat của giáo viên chủ nhiệm Đóa Đóa:
“Mẹ Đóa Đóa, hôm nay trong giờ mỹ thuật Đóa Đóa vẽ một bức tranh mới, bảo là muốn tặng mẹ. Cô đã để trong cặp sách của bé, tối về mẹ nhớ lấy ra nhé.”
– *–
Tối về nhà, Đóa Đóa đã ngồi trên sofa xem hoạt hình, đôi chân nhỏ gác lên tay vịn sofa.
Thấy tôi bước vào, con bé trượt xuống, chân trần chạy lạch bạch trên sàn gỗ, lục trong cặp sách ra một tờ giấy A4 nhăn nhúm, một góc giấy bị cốc nước trong cặp làm ướt.
Con bé chạy đến nhét vào tay tôi.